Chuyện gì xảy ra nếu như chúng ta không có chuyện gì để kể?

Sẽ chẳng có gì xảy ra nếu như ngay từ đầu, tất cả chúng ta đều không có chuyện gì để kể với nhau. Phần ai nấy sống phần ai nấy chết bất kể thời gian, không gian hay con người cứ ngày ngày lượn qua lượn lại trước mặt nhau. Nhưng một khi ai đó đã cùng ta kể nên một câu chuyện nào đó, dù là về ai, dù là quá khứ hay hiện tại hay tương lai, thì khi đó, nhu cầu được kể chuyện và nghe kể chuyện của chúng ta đã bắt đầu hình thành như dòng suối nhỏ, như mạch nước ngầm không ngừng chảy qua lòng núi đá. Nhân vật chính trong Cánh Cửa của Szabó Magda, nhà văn nữ với “sự nghiệp văn chương bị treo bút mười năm vừa tái khởi” (mà có khi là chính Szabó Magda cũng nên) chính là người với nhu cầu đơn giản như thế. Và Emerenc chính là người đã khơi gợi nên cái nhu cầu đó nơi nữ nhà văn, đồng thời cũng chính là người làm tắt nhu cầu đó nơi nữ nhà văn. Một người đàn bà với vai trò là giúp việc, vừa bí ẩn vừa đáng sợ nhưng cũng đặc biệt đáng yêu đến nỗi không ngôn từ nào có thể xác định được ngoài cái gọi là tình yêu giữa hai con người tưởng chừng như chẳng dính dáng gì đến nhau nhưng lại “va đập” vào nhau chan chát theo đúng nghĩa đen của từ này. Họ như hai mẹ con mà người này quyến rũ người kia theo cách riêng của mình để rồi từng bước từng bước, người này mở rộng cánh cửa đóng kín của người kia, và người kia từng bước đi vào trong lòng người này như một bóng hình không thể phai nhạt.

Cánh Cửa, Szabó Magda
href=”https://nhorowi.files.wordpress.com/2015/04/canh-cua.jpg”> Một người đàn bà đã mở ra một cánh cửa, cánh cửa mà trước đó bà đã đóng kín và giữ gìn sự cô đơn cùng sự khốn khổ bất lực của mình quyết liệt đến mức không chịu mở ra ngay cả nếu mái nhà cháy đang ụp xuống trên đầu…[/c

Chuyện gì đã xảy ra với Emerence? Một người đàn bà lúc nào cũng trùm khăn trên đầu, không coi trọng bất cứ cái gì, không biết vui cũng chẳng biết buồn, chưa hề quan tâm đến ai nhưng chuyện gì cũng biết và muốn được biết, thích cho thích tặng chứ không thích nhận, coi cái chết là lẽ đương nhiên theo kiểu ai muốn chết thì cứ việc mà chết đây không cản. Với Emerence, tất cả mọi thứ đều có cung cách riêng của nó, kể cả cái chết. Một người cho rằng Chúa Trời là người mà khi ta cầu điều gì thì không bao giờ mang tới nhưng khi ta sợ hãi điều gì thì ngay lập tức sẽ mang đến cho ta, một người bất cần đời như thế nhưng lại có một sức thu hút khó cưỡng, một sức hấp dẫn khó hình dung kể cả với người lẫn với động vật, mà ở đây chính là nhà văn, 9 chú mèo, một con vịt, một con cá, một chú bò trên sân ga cùng chú chó Viola (có khi còn nhiều nữa nhưng Szabó Magda đã không đề cập đến). Chuyện gì đã xảy ra khiến bà trở nên kín kẽ đến mức cực đoan, đoạn tuyệt hoàn toàn và cách ly tuyệt đối với thế giới bên ngoài thông qua một cánh cửa đóng kín mà không bao giờ có ngoại lệ với bất kỳ ai (trừ nữ nhà văn với 1 lần duy nhất được bước vào cái đế chế ấy). Với Emerenc, bà chính là cư dân duy nhất trong một đế chế độc nhất do bà tạo nên, và không ai có tể phá vỡ nó. Bà chọn cách không quan tâm, và không tỏ ra bất cứ một thái độ nào. Mà khi đã không có thái độ nào thì không có chuyện gì để nói cả.

Vậy rốt cuộc, chuyện gì đã xảy ra với Emerence, người đàn bà vô cùng bí ẩn đó? Bên trong cánh cửa đóng kín của bà là một thế giới như thế nào? Tại sao bà lại cho rằng không nên yêu bất cứ một ai? Tại sao bà lại có ý nghĩ rằng đôi khi để biết yêu thì cần phải biết giết? Và trên hết, một người cho rằng người già thì không nên nuôi chó vì cuối cùng tụi nó cũng sẽ mồ côi, tại sao lại rất quyến rũ bọn chó mèo đến thế? Đơn giản thôi, vì cỏ cây tự nó đã biết nhảy múa, chứ không cần đến quạt gió hay trực thăng! Quả là càng đơn giản thì càng khó cảm nhận.

Cánh Cửa của Szabó Magda mang đến cho tôi một cảm giác, rằng nếu lỡ có “phải lòng” ai đó giống như Emerence trong cuộc đời này, thì đó quả thực là một bi kịch rất lớn. Một người mà càng muốn đi sâu vào tâm hồn của người đó, ta lại càng nhanh chóng bị hất văng ra. Một người sẵn sàng chia nhỏ những mảnh vụn tâm hồn mình cho nhiều người chứ không ban phát tất cả chỉ cho một người duy nhất. Một người chấp nhận mở cánh cửa của mình ra chỉ duy nhất một lần đề rồi đóng lại vĩnh viễn, vĩnh viễn theo cách không một tác động tâm lý nào có đủ khả năng để mở ra lần nữa, ngoài nhát rìu tàn nhẫn bổ vào cánh cửa. Ngay chính lúc ấy, mọi thứ sụp đổ. Kể cả Emerence, kể cả nữ nhà văn, kể cả mối quan hệ của họ.

Đọc xong Cánh Cửa không thể không liên tưởng ngay đến một đoạn trong Những Màu Khác của Orhan Pamuk mà trước đó đã từng nhai đi nhai lại không biết bao nhiêu lần, rằng:

Có những cánh cửa được chủ nhân treo bảng MIỄN VÀO, không có nghĩa đó là cánh cửa đặc biệt, hay bên trong cánh cửa là một cái gì đó, một người nào đó… đặc biệt, mà đơn giản đó chỉ là cánh cửa của những người bình thường không mong muốn người khác ngó nghiêng vào trong xem thử cuộc đời họ khổ sở ra sao mà thôi.

Tuy nhiên, điều đáng nói là nếu trên đời này có những người như Emerence với cánh cửa bất khả xâm phạm, thì cũng có những người chẳng có bất cứ cái cánh cửa nào. Họ cứ đơn giản là mở rộng cửa, ai muốn bước vào thì cứ việc, ai muốn bước ra thì cũng cứ việc. Chưa kể nếu có cánh cửa ấy đi nữa, thì cũng không hẳn là cánh cửa ấy có đủ sức quyến rũ như sự quyến rũ của cánh cửa Emerence với nữ nhà văn.

Cuốn sách này, cùng với cuốn Cuộc Sống Ở Trước Mặt, vì nó khiến mình vốn đã sợ hãi cái chết nay càng thêm sợ hãi cái sự chết, nên mặc dù rất yêu thích, cũng sẽ sẵn sàng “chôn” vào Nghĩa Trang Những Cuốn Sách Bị Lãng Quên. Mỗi năm một lần, hoặc có thể không có lần nào, mình sẽ lại đến nghĩa trang viếng thăm chúng cùng với một quả chuối. Hehe. 😀

Khi Ki đi chùa.

Điều mình thích làm nhất (và làm thành tâm nhất không lóng ngóng) mỗi khi vô chùa, đó là leo lên chính điện, ngồi chân xếp bằng xong… ngó hình tượng Phật, thỉnh thoảng người có hơi lắc lư thậm chí là nghiêng đầu qua trái qua phải, xong cười mỉm chi. Cũng có lúc mình ngồi như vậy với tâm thế rất mông lung kiểu vừa không biết mình nghĩ cái gì vừa nghĩ rất tùm lum thứ. Nhưng thực tình là mình không biết nói hay niệm bất cứ cái gì mỗi lúc như thế. Nếu có phải nói một điều gì đó khả dĩ, thì mình chỉ lẩm nhẩm: “Con không biết nói cái gì hết bây giờ, cũng không biết là mình có muốn điều gì đó cho mình cho người hay không, nên con ngồi nhìn Phật như này một lát thôi nhé.”. Rồi ngồi như vậy chừng 10-15 phút thì đứng dậy đi xuống.

Tất nhiên, là mình làm điều đó khi xung quanh không có ai.

Và đương nhiên, nói là điều mình thích làm nhất, chứ đó thực ra chỉ mới là điều mà mình đã làm lần gần đây nhất khi mình đi Chùa, và cũng là lần duy nhất tính tới thời điểm này mình đi Chùa mà “có nói một cái gì đó”. Còn lại những lần vô Chùa khác là mình chỉ “đi theo” thôi, chứ chẳng làm được cái gì, và cũng chẳng nói được cái chi. Hihihi.

Và đó cũng chính là lý do mà mình rất thích, khi được gặp một ai đó mà chỉ cần nhìn gương mặt người đó thôi, là mình đã nhẹ cả lòng mà không cần nói ra bất cứ điều gì. Như trong Gastby vĩ đại vậy đó, khi anh Nick Carraway gặp anh Gastby lần đầu tiên trong đời và nhận ra được:

Đó là ánh mắt (hay nụ cười) của một người mà khi nhìn vào, bạn vui mừng (hay đặc biệt hạnh phúc) nhận ra, đó là ánh mắt (nụ cười) hiếm hoi mà bạn chỉ có thể gặp bốn hoặc năm lần trong đời. Như thế nó thấu hiểu, và tin tưởng ta đúng như ta mong được thấu hiểu, và tin tưởng như thế.

Tôi học tiếng Nhật (trở lại).

Tối hôm qua là buổi học tiếng Nhật (trở lại) đầu tiên của mình sau bao nhiêu năm bỏ rơi nó khi mà kiến thức đã gần đạt đến độ chín muồi. (Trong khi thực tế thì thời điểm quyết định học tiếng Nhật trước đây cũng chỉ gọi là “học cho biết” hay “học cho vui”, bởi lúc đó có quá nhiều điều kiện hấp dẫn như: học phí ít ỏi, giáo viên ngay tại trường Nhân văn mình đang theo học, có bạn gái (thân) đi học chung, trình độ tiếp thu ngoại ngữ của mình cũng nhanh, v.v…). Nói là chín muồi nhưng thực ra thì cũng chỉ dừng lại ở việc thuộc như cháo bảng chữ Hiragana và Katakana, vài Hán tự Kanji cùng nhiều nhiều câu giao tiếp cơ bản ở mức Sơ cấp, chưa kể chữ viết mình cũng đẹp (mà nói cho chuẩn thì nét chữ viết tiếng Nhật rất dễ thương và vì chữ mình đẹp ở mức đủ dùng nên đã phát huy tối đa độ dễ thương của nó hihi) và giọng nói mình cũng hay hay :D. Vì sau đó đã xảy ra nhiều sự cố không mong muốn (đã đến giờ ngụy biện :D) nên mình đã bỏ ngang không học nữa, và thế rồi như mọi chuyện tất nhiên khác, mình quên sạch những gì mình đã được học, ngoài một vài chữ Hiragana và Katakana (trong tổng số 46 chữ cái của mỗi loại chữ) dễ nhớ cùng cách đọc, đồng thời nhớ “mang máng” một vài câu giao tiếp cơ bản (mà nhớ “mang máng” là một trong những việc nguy hiểm nhất trong vấn đề tiếp thu kiến thức vốn sâu hun hút và rộng mênh mông như đại dương biển Thái Bình Dương, Đại Tây Dương, thậm chí là cả các thể loại Dương khác ngoài kia), còn lại thì không nhớ một cái gì mảy may. Đôi lúc mình thấy cũng thật phí, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì cũng chẳng có chút cắn rứt lương tâm nào.

Và rồi, mới đây mình có theo dõi trên Facebook, thấy xuất hiện Trung tâm tiếng Nhật Ichigo, với sự kiện nghe ra rất hấp dẫn: Học Miễn Phí Tiếng Nhật trong 1 năm! Nói không phải để xấu hổ, chứ cái bản chất thích miễn phí của mình nó đã phát huy tác dụng mãnh liệt khi đọc được thông tin ấy. Và hiển nhiên là mình đăng ký liền. Tất nhiên, lúc đó mình nghĩ mình đăng ký để giữ chỗ thôi, chứ cũng chưa có chắc chắn là sẽ đi học. Nhưng mà dù gì thì cũng không phải là miễn phí hẳn. Nói miễn phí trong 1 năm, nhưng vẫn có 150.000đ/tháng tiền hỗ trợ cơ sở vật chất và tài liệu, tính ra 1 năm vị chi là 1.800.000đ. Ừ thì cũng tốt mà, mình cũng chẳng phải học chui hay bắt người ta dạy không cho mình. Chưa kể, nói đi cũng phải nói lại, nói một cách sòng phẳng, thì mình nghĩ khi mà cái Trung Tâm đấy đã mở ra cái lớp miễn phí trong 1 năm với mức phí hỗ trợ 150.000đ/tháng ấy, là họ đã có dự trù tất cả mọi thứ lỗ lãi đằng sau đó rồi. Hihi. Và mình thì không quan tâm nếu họ lãi nhiều hay lỗ ít, mình chỉ biết rằng mình cũng đăng ký học theo đúng trình tự mà thôi. Với lại, học để nhớ tiếng Nhật trở lại, ít nhất là cũng thuộc như cháo Hiragana, Katakana, Kanji như xưa, kakaka.

Thế rồi, buổi tối khai giảng đầu tiên hôm qua tại trường THPT Nguyễn Thị Diệu trên đường Trần Quốc Toản, Quận 3, tuy chỉ mới học có 15 chữ Hiragana và mấy câu chào hỏi với tạm biệt hẹn gặp lại mà vốn dĩ mình “không cần học cũng nhớ”, nhưng vẫn mang lại cho mình chút háo hức của việc sau bao nhiêu năm, nay lại được tiếp xúc với tiếng Nhật. 😛 Thêm nữa, các bạn đứng lớp (chắc nhỏ tuổi hơn mình hoặc cùng lắm là bằng tuổi mình thôi) cũng nhiệt tình, nên cảm nhận của mình về Lớp học là OK! 😀

はじめまして

わたし は Nguyet です

Quang Ngai から きました

どうぞ よろしく おねがいします

こちら こそ よろしく おねがいします

せんせい

がくせい

どうも ありがとう おねがいします

さよう なら

じゃ また!

Trên đây là vài câu chào hỏi được học hôm khai giảng tối hôm qua, mà vốn dĩ mình đã được biết cách đây vài năm, và may mắn là chưa quên! :”>

Nói chuyện về cái Ôm

Mình rất thích Ôm. Ôm và được Ôm. Nhất là Ôm người mình thương yêu và được người mình yêu thương Ôm lại. Đó là một cảm xúc rất dễ chịu, mặc dù thỉnh thoảng nó hay khiến mình ngộp thở và người cũng ngộp thở. Đó là một hình thức thể hiện tình cảm rất nhiệt thành, ít nhất là của mình, vì mình chỉ Ôm những người mà mình thật sự muốn Ôm. Và khi mình Ôm, thì tất cả tấm lòng của mình đều thể hiện ra trong cái Ôm ấy. Rất chặt, và rất siết. Như muốn Ôm cả đất. Như muốn Ôm cả trời. Và cả như muốn Ôm trọn trái tim một con người. 😛

Còn bình thường, mình rất hạn chế đụng chạm hay tiếp xúc thân thể với một ai đó. Vì mình vốn rất dễ bị nhột. Chỉ cần đụng vào mình một chút thôi, là mình đã nhảy dựng lên rồi.

warmhug
Hi, I’m Ki, and I like warm hugs! 😀

Cái Ôm đối với mình thật sự rất có ý nghĩa. Mình có thể Ôm ai đó suốt cả ngày, hệt như việc mình có thể Nắm Tay ai đó suốt cả ngày. Cái Ôm và Cái Nắm Tay nhìn chung mang lại cảm xúc như nhau, cho mình. Nó nhẹ nhàng, nhưng tràn đầy tình cảm. Nó ấm áp, và rất mực thân quen. Nó gần gũi, và cực kỳ khoái cảm.

Nhưng vấn đề là, có những lúc mình quên mất rằng cái Ôm của mình có thể khiến người khác khó chịu và không hài lòng. Tức là mình đã quên đặt mình vào vị trí của người đó, người mà mình muốn Ôm và muốn được Ôm. Rằng họ có thích Ôm không, có thích được Ôm không. Hay đơn giản nhất là người vẫn thích Ôm và thích được Ôm, nhưng trên hết là phải biết cách Ôm. Ờ thì mình lại quên mất vấn đề này nữa, là Ôm cũng phải biết cách. Chứ không thể Ôm theo bản năng, Ôm theo trạng thái vĩ cuồng như vậy, có thể khiến người đối diện cảm thấy như bị gông xiềng, như bị tước hết oxy, như bị xì cả hơi thở…

Để rồi mình cứ như một đứa trẻ, khi món quà yêu thích tạm thời bị tước đi, hay nhẹ hơn là chuyển qua một hình thức khác, có kèm theo điều kiện, và “present” không còn mang ý nghĩa là “gift” nữa mà đơn thuần chỉ là “present”, thì mình đã bật khóc, huhuhu.

Chuyện vui bệnh viện.

Chuyện xảy ra bên trong Bệnh viện Chợ Rẫy, Quận 5, TPHCM 🙂

Một cụ già U60 nói với một cụ già U80:
– Này, ông đang làm gì đấy?
– Nằm thôi. Nằm suy nghĩ.
– Thế ông suy nghĩ chuyện gì? Có thấy cậu kia đang lén lút nhìn ông với tâm trạng vẫn còn sợ hãi không? (vừa nói vừa hất đầu chỉ chỉ vào anh chàng U40 ngồi ngay bên cạnh đang cười cười vì bỗng dưng được nhắc đến).
Con bé U30 cũng đang ngồi ngay bên cạnh thắc mắc với bác U60:
– Ủa sao mà anh ấy sợ hãi vậy bác?
– À, ông ấy (cụ U80) đã có một hành động không thể chấp nhận được 😀
Con bé U30 vẫn thắc mắc không biết hành động đấy là hành động gì. Ngay liền đó chị vợ anh U40 tiếp lời:
– Có gì đâu. Chuyện là hôm qua chồng chị thay quần, có nhờ cụ ấy (cụ U80) cầm cái chăn trùm xung quanh để không ai nhìn thấy. Ừ thì cụ ấy cũng cầm, cũng che, nhưng cụ ấy lại ghé mắt nhòm vào. Và chồng chị đã hét lên rất to :))
Con bé U30 hỏi:
– Thế có thấy gì chưa hả chị? :))
– Thấy hết rồi chứ, – chị trả lời.
Hahaha, – con bé U30 cười rũ rượi.
Hahaha, – ông bác U60 cũng cười nham nhở.
Hihihi, – anh U40 cười e thẹn.
– Này! Tôi đã quên chuyện đó và vứt nó ra ngoài cửa sổ xuống 7 tầng lầu rồi. Cũng chẳng còn nhớ mình đã nhìn thấy cái gì. Các anh chị còn giữ chuyện ấy trong lòng chi cho mệt rồi sợ hãi vậy hả? :3

Hi hi hi.

Trên đây là một mẩu đối thoại ngắn giữa bố chồng mình với những người bạn xung quanh ông, mà may mắn mình được chứng kiến. Thực ra thì, mình chứng kiến và được nghe rất nhiều mẩu chuyện đối đáp hài hước khác, cũng tương tự thế, chẳng qua là vì mỗi chuyện là một tình huống khác nhau, mà mình thì không thể nào viết hết ra đây, theo cái cách cho chúng cùng chung một chỗ như vậy được. Nói thế để muốn nhấn mạnh rằng, có khi phải viết thành một cuốn truyện cười cũng nên. Hihihi.

Bố chồng mình 80 tuổi rồi. Nói chính xác theo một cụ ông U70 trước đó (trước khi chuyển sang viện khác) thì “ông ấy tuổi tây là 79 còn tuổi ta là 80”. 😀 Nhìn bề ngoài thì trông bố rất ổn, rất khỏe mạnh, kiểu không thể một người với sức vóc như thế, với tình trạng như thế lại bị bệnh tim. Hãy nhìn xung quanh mà xem, có ai được như ông ấy không? Có ai tinh thần phấn chấn và thoải mái và cười luôn miệng như ông ấy không? Không! Từ già đến trẻ, từ các bô lão đến các anh chàng thiếu niên, từ trai đến gái, từ cụ bà đến cụ ông, ai cũng mang một gương mặt buồn, ổn hơn thì là một gương mặt bình thường không vui không buồn. Riêng ông, thì nói như cụ ông U70 ở đó, rằng: “Một người như ông, chó săn chạy ông còn đuổi kịp, thì ông vào đây để làm gì cho chật chỗ ra?”. Hihi.

Bố có một tinh thần rất lạc quan. Bố nói với mình mọi chuyện là tự nhiên. Chết cũng là điều tự nhiên, là lẽ thường tình. Ai rồi cũng sẽ chết, ai rồi cũng sẽ đi. Nhưng khi đi thì không việc gì phải vội, vì đằng nào thì cũng đi. Vội mà làm gì. Vã mà làm gì. Cứ từ từ mà đi. 🙂

Bố nói, sống ở đời đừng cầu nguyện mà làm gì, khấn ước mà làm gì. Chuyện gì xảy ra sẽ xảy ra. Không việc gì phải căng thẳng. Mình biết, bố nói thế thôi chứ luận về căng thẳng lúc này, không ai là căng thẳng bằng bố. Nhìn cái cách bố đang cười rồi im bặt, hay cái vẻ đi ra đi vào, loanh quanh chỉ một chỗ đứng,… là mình biết. Chẳng phải chuyện vui hay buồn gì đâu, chỉ là chuyện đương nhiên. Những người có thể bình thản với nỗi đau, với nỗi buồn, với bất cứ chuyện gì lo lắng hoang mang, thường là những người rất đau, rất buồn, rất hoang mang lo lắng. Có thể che giấu được những điều đó, họ không hẳn là không buồn, mà chỉ là họ vẫn vui.

Những ngày này, mặc dù mình ra vào bệnh viện chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, mỗi lần như vậy chỉ tầm 2-3 tiếng, nhưng mình học hỏi được rất nhiều điều. Những người bệnh nằm đó, có người vật vã với nỗi đau (bệnh tim khi đau thì vật vã lắm), có người miễn cưỡng với nỗi buồn, có người bằng lòng với thực tại, và cũng có người hăng hái với xung quanh mà tạm quên đi những buồn vui trong tâm hồn,… nhưng trên tất cả, họ vẫn giữ vững sự hài hước, tinh thần lạc quan, niềm vui hòa nhập để mà gắn bó với nhau, chia sẻ cho nhau, dù chỉ là một cái gối, hay một cái bịch ni lông lúc cần.

Mình dù chỉ mới có U30 thôi, so với bố thì cách nhau một quãng rất xa. Bố đôi khi chỉ cần nhìn qua một chút, chớp mắt một chút là đã biết mình muốn gì, hiểu mình nghĩ gì, còn mình, chắc gì đã hiểu rõ bố suy tính cái chi. Nhưng mình rất vui vì được nghe những lời hài hước như thế.

Mình viết ra đây vài dòng, với lòng biết ơn sâu sắc!

[Take Notes When Reading] Nghĩa địa Praha.

Nghĩa địa Praha, Umberto Eco, Lê Thúy Hiền dịch
Nghĩa địa Praha, Umberto Eco, Lê Thúy Hiền dịch

– Vụ treo cổ 100 công dân tại quảng trường Maubert
– Hai thầy tu bị thiêu sống
– Một ngôi sao chổi xuất hiện
– Tiệm đồ cổ chất lượng cao, một vị lữ khách, một cụ già viết nên câu chuyện và người kể chuyện làm biên tập.
– Ngày 24/3/1897:
+ Không biết mình là ai, không biết mình yêu ai (ngoại trừ biết mình hứng thú với đồ ăn ngon), biết mình ghét những kẻ Do Thái mặc dù không chống lại họ
+ Người Do Thái là một dân tộc vô đạo, chỉ muốn chinh phục Thế giới
Ở độ tuổi 20, một kẻ Do Thái trông đã nhăn nheo như một lão già => láu cá, dâm đãng, tự phụ, ngu ngốc, tham lam, vô ơn, xấc xược, bẩn, giả nhân giả nghĩa, hống hách và gây gổ, ngoại tình.
+ Người Đức thấp kém về mặt sinh lý, nhạc của Bach thiếu sự hài hòa, lạnh lùng như một đêm đông; nhạc của Beethoven là một cuộc truy hoan thô tục.
Có hai thứ gây nghiện của châu Âu là chất cồn và Kitô giáo. Người Đức giống đàn bà, chẳng ai có thể hiểu được họ.
+ Người Pháp lười biếng, gian lận, hay hiềm thù, ghen tuông, kiêu hãnh, không yêu thương con người. Xấu xa, giết người vì buồn chán, không biết mình muốn gì, chỉ biết rõ họ không muốn cái mình có. Ngu ngốc và keo kiệt.
+ Người Ý thì cho rằng Dumas là một kẻ hợm hĩnh. Trong khi họ thì: Biếng nhác, hung tợn, dùng dằng và hay la cà, không đáng tin, giả dối, hèn nhát, phản trắc, gió chiều nào theo chiều ấy.
+ Những thầy tu thì lười nhác và nguy hiểm.
+ Tu sĩ dòng tên là bọn Tam Điểm mặc váy
+ Phụ nữ là một thế phẩm của tật thủ dâm, nhưng gây tai họa kể cả khi không ở gần.
+ Trong sâu thẳm tồn tại một tâm hồn
+ Cái thú nấu ăn đến trước cái thú thưởng thức món ăn
+ Không có kẻ ma cô nào giống ma cô, trừ lũ ma cô.
– Ngày 25/3/1897
+ Văn thơ cũng tạo ra bánh mì
+ Talking cure: chữa trị qua trò chuyện
– Ngày 26/3/1897
+ Trở nên quá tự do, hoặc là có mọi điều ta muốn, cũng chẳng phải là điều hay
+ Một thầy tu dòng Tên: nói một đằng làm một nẻo, và làm một đằng nói một nẻo
+ Con người chỉ tin vào những gì họ đã biết
– Ngày 28/3/1897
+ Chỉ bày trò đểu với những thằng đểu
+ Những kẻ cuồng tín chính là cặn bã của thế giới
+ Thư viện thật cuốn hút: đôi khi ta có cảm giác đang đứng đợi ở thềm một sân ga, và khi đọc các cuốn sách về những chốn kỳ lạ, ta có cảm giác đang tới những miền đất xa xôi.
+ Khi tất cả các sự kiện xuất hiện một cách có thể lý giải được và giống sự thật, thì câu chuyện đó hẳn là giả.
+ Khi một tên do thám muốn bán điều gì đó chưa được công bố, tất cả những gì hắn ta cần làm là gợi nhớ đến điều gì đó mà người ta có thể tìm thấy tại bất cứ chợ bán sách cũ nào.
– Ngày 29/3/1897
+ “Tôi quả thật bắt nguồn từ loài khỉ. Còn ngài thì đang trở về cội nguồn đó”.
+ Tự do không phải là bánh mì, và trường học cũng thế.
+ Nếu không phải tất cả những kẻ Tam Điểm đều là Do Thái, thì tất cả những kẻ Do Thái đều thuộc hội Tam Điểm.
+ Người dân Palermo ngồi lê đôi mách như ở Venice
+ Chiến tranh là phương thức tự nhiên mà hiệu quả nhất mà ta có thể tưởng tượng ra để ngăn chặn sự gia tăng của loài người […] Nếu không ai muốn đánh nhau, thì chẳng ai chết cả.
– Ngày 2/4/1897: Đến Paris
+ Thỏa chí ăn uống và đi dạo trên các đại lộ
+ Paris thu hút bởi các nhà hàng và các lối đi bộ (nơi có các nhà hàng => 1 công đôi việc)
+ Nhà hiền triết là kẻ nhìn vào khán giả chứ không phải nhìn lên sân khấu.
– Ngày 3/4/1897
+ Những tội phạm bẩm sinh: ít lông, khả năng não bộ hạn chế, trán dô, ngực nở, xương hàm và xương gò má nhô quá cỡ, mắt lé, da sẫm màu, tóc xoăn dày, tai to, răng khấp khểnh, lãnh đạm trong tình cảm, đam mê (thái quá) xác thịt và rượu, không có cảm nhận về nỗi đau, lười biếng, bốc đồng, không biết lo xa, phù du giả tạo, đam mê cờ bạc và mê tín.
+ Những người ít ý tưởng ít mắc sai lầm.
– Ngày 4/4/1897
Để căm ghét ai đó không nhất thiết phải nói thứ tiếng của hắn.
– Ngày 5/4/1897
Trong số những kẻ vô lại cũng có loại khá hơn một tí
– Ngày 7/4/1897
Một mật vụ giỏi sẽ giấu thông tin nhưng không bao giờ phá hủy nó, bởi một ngày nào đó chúng có thể được sử dụng để chống lại ai đó.
– Ngày 13/4/1897
+ Thiên hướng thực của Simonini: không phải làm gián điệp, mà là để cho mọi người ai ai cũng nghĩ mình là gián điệp, và là một kẻ nhiều mang.
+ Tốt hơn là chẳng có bí mật nào, nhưng cứ làm cho người khác tưởng là ta có.
– Ngày 14/4/1897
+ Có những người xem tiền bạc chỉ là chất thải của quỷ dữ
+ Đôi khi, sự khác biệt giữa một thiên thần và một ác quỷ (phù thủy) chỉ đơn giản là về tuổi tác và vẻ quyến rũ bề ngoài.
– Ngày 15 + 16/4/1897
+ Status in statu: chính phủ trong lòng chính phủ
+ Dostoyevsky là bậc thầy về hùng biện. Viết tất cả những gì mà tính nhân văn và công lý đòi hỏi. Là một kẻ theo chủ nghĩa xã hội thực thụ, một người hão huyền.
+ Những cảnh sát quá sạch sẽ (tức quá khứ đẹp tuyệt vời không có sai sót, hoàn hảo) chỉ là lũ hợm mình
+ Căm hận chính là cảm xúc thực sự nguyên thủy hoang sơ. Tình yêu mới là điều bất thường. Ta không yêu ai đó suốt đời, nhưng ta có thể căm ghét ai đó suốt cả đời miễn là hắn luôn ở đó mà giữ lửa cho mối căm hận của ta
+ Chẳng có gì đáng sợ hơn nhà tù, nó khiến người ta phải phục tùng kẻ ra lệnh
+ Để kích hoạt sinh viên nổi loạn thì chẳng có gì tốt hơn là sự xuất hiện của cảnh sát
+ Âm nhạc không phải là loại hình nghệ thuật cao nhất. Nhà triết học người Đức nói rằng âm nhạc đứng sau hội họa và văn học, bởi nó làm phiền tới người không muốn nghe nó.
 Âm nhạc là thứ nghệ thuật thuộc về cảm giác.
– Ngày 18/4/1897
+ Tạo ra ảo tưởng có người để trò chuyện cùng, và càng chuyện trò, ông ta đã càng nhận ra mình luôn cô đơn tới mức nào.
+ Vì khó chịu dành cho những kẻ khác nên thà chịu đựng bản thân còn hơn
+ Quen với việc tự đồng hành với bản thân
+ Trong chính trị, chỉ có sức mạnh là kẻ chiến thắng, vũ lực phải trở thành nguyên tắc, mưu mẹo và giả dối phải trở thành luật lệ. Cái xấu là con đường duy nhất dẫn tới cái tốt. Mục đích biện minh phương tiện.
– Ngày 20/12/1898
+ Một cảm giác u hoài sau khi hoàn thành nhiệm vụ – một cảm giác u sầu lớn hơn và tinh tế hơn nhiều so với nỗi buồn mà người ta cảm nhận về một con tàu ra khơi.
+ Bỗng nhiên man mác nhớ lũ Do Thái
+ Chỉ có sự căm ghét mới hâm nóng được trái tim…

Viết cho Sala hay Lộc vừng…

Có những lúc mình gặp phải những điều tệ hại, nhưng song song đó mình lại chứng kiến những giây phút xúc động, rồi lại nhìn thấy những cảnh mắc cười, thế là mình lại thấy buồn cười 🙂
 
Là khi mình chấp nhận bỏ qua những cảm giác khó chịu.
Hay khi mình thấy những cảm giác đó chẳng qua chỉ là phù du.
Lại khi mình hiểu thời gian rồi cũng tích tắc tích tắc
Như sau cơn mưa thì trời lại sáng
Như trời lại sáng với điều kiện mình nhìn thấy trời mưa tính từ lúc sớm mai tới lúc chiều hôm
Như mặt trời lặn là để bình minh hiện ra
Như hoàng hôn thì cũng là một kiểu bình minh nhưng “được vẽ với màu sắc khác”
Chẳng phải thế sao?