Khi Ki đi chùa.

Điều mình thích làm nhất (và làm thành tâm nhất không lóng ngóng) mỗi khi vô chùa, đó là leo lên chính điện, ngồi chân xếp bằng xong… ngó hình tượng Phật, thỉnh thoảng người có hơi lắc lư thậm chí là nghiêng đầu qua trái qua phải, xong cười mỉm chi. Cũng có lúc mình ngồi như vậy với tâm thế rất mông lung kiểu vừa không biết mình nghĩ cái gì vừa nghĩ rất tùm lum thứ. Nhưng thực tình là mình không biết nói hay niệm bất cứ cái gì mỗi lúc như thế. Nếu có phải nói một điều gì đó khả dĩ, thì mình chỉ lẩm nhẩm: “Con không biết nói cái gì hết bây giờ, cũng không biết là mình có muốn điều gì đó cho mình cho người hay không, nên con ngồi nhìn Phật như này một lát thôi nhé.”. Rồi ngồi như vậy chừng 10-15 phút thì đứng dậy đi xuống.

Tất nhiên, là mình làm điều đó khi xung quanh không có ai.

Và đương nhiên, nói là điều mình thích làm nhất, chứ đó thực ra chỉ mới là điều mà mình đã làm lần gần đây nhất khi mình đi Chùa, và cũng là lần duy nhất tính tới thời điểm này mình đi Chùa mà “có nói một cái gì đó”. Còn lại những lần vô Chùa khác là mình chỉ “đi theo” thôi, chứ chẳng làm được cái gì, và cũng chẳng nói được cái chi. Hihihi.

Và đó cũng chính là lý do mà mình rất thích, khi được gặp một ai đó mà chỉ cần nhìn gương mặt người đó thôi, là mình đã nhẹ cả lòng mà không cần nói ra bất cứ điều gì. Như trong Gastby vĩ đại vậy đó, khi anh Nick Carraway gặp anh Gastby lần đầu tiên trong đời và nhận ra được:

Đó là ánh mắt (hay nụ cười) của một người mà khi nhìn vào, bạn vui mừng (hay đặc biệt hạnh phúc) nhận ra, đó là ánh mắt (nụ cười) hiếm hoi mà bạn chỉ có thể gặp bốn hoặc năm lần trong đời. Như thế nó thấu hiểu, và tin tưởng ta đúng như ta mong được thấu hiểu, và tin tưởng như thế.

Chuyện vui bệnh viện.

Chuyện xảy ra bên trong Bệnh viện Chợ Rẫy, Quận 5, TPHCM 🙂

Một cụ già U60 nói với một cụ già U80:
– Này, ông đang làm gì đấy?
– Nằm thôi. Nằm suy nghĩ.
– Thế ông suy nghĩ chuyện gì? Có thấy cậu kia đang lén lút nhìn ông với tâm trạng vẫn còn sợ hãi không? (vừa nói vừa hất đầu chỉ chỉ vào anh chàng U40 ngồi ngay bên cạnh đang cười cười vì bỗng dưng được nhắc đến).
Con bé U30 cũng đang ngồi ngay bên cạnh thắc mắc với bác U60:
– Ủa sao mà anh ấy sợ hãi vậy bác?
– À, ông ấy (cụ U80) đã có một hành động không thể chấp nhận được 😀
Con bé U30 vẫn thắc mắc không biết hành động đấy là hành động gì. Ngay liền đó chị vợ anh U40 tiếp lời:
– Có gì đâu. Chuyện là hôm qua chồng chị thay quần, có nhờ cụ ấy (cụ U80) cầm cái chăn trùm xung quanh để không ai nhìn thấy. Ừ thì cụ ấy cũng cầm, cũng che, nhưng cụ ấy lại ghé mắt nhòm vào. Và chồng chị đã hét lên rất to :))
Con bé U30 hỏi:
– Thế có thấy gì chưa hả chị? :))
– Thấy hết rồi chứ, – chị trả lời.
Hahaha, – con bé U30 cười rũ rượi.
Hahaha, – ông bác U60 cũng cười nham nhở.
Hihihi, – anh U40 cười e thẹn.
– Này! Tôi đã quên chuyện đó và vứt nó ra ngoài cửa sổ xuống 7 tầng lầu rồi. Cũng chẳng còn nhớ mình đã nhìn thấy cái gì. Các anh chị còn giữ chuyện ấy trong lòng chi cho mệt rồi sợ hãi vậy hả? :3

Hi hi hi.

Trên đây là một mẩu đối thoại ngắn giữa bố chồng mình với những người bạn xung quanh ông, mà may mắn mình được chứng kiến. Thực ra thì, mình chứng kiến và được nghe rất nhiều mẩu chuyện đối đáp hài hước khác, cũng tương tự thế, chẳng qua là vì mỗi chuyện là một tình huống khác nhau, mà mình thì không thể nào viết hết ra đây, theo cái cách cho chúng cùng chung một chỗ như vậy được. Nói thế để muốn nhấn mạnh rằng, có khi phải viết thành một cuốn truyện cười cũng nên. Hihihi.

Bố chồng mình 80 tuổi rồi. Nói chính xác theo một cụ ông U70 trước đó (trước khi chuyển sang viện khác) thì “ông ấy tuổi tây là 79 còn tuổi ta là 80”. 😀 Nhìn bề ngoài thì trông bố rất ổn, rất khỏe mạnh, kiểu không thể một người với sức vóc như thế, với tình trạng như thế lại bị bệnh tim. Hãy nhìn xung quanh mà xem, có ai được như ông ấy không? Có ai tinh thần phấn chấn và thoải mái và cười luôn miệng như ông ấy không? Không! Từ già đến trẻ, từ các bô lão đến các anh chàng thiếu niên, từ trai đến gái, từ cụ bà đến cụ ông, ai cũng mang một gương mặt buồn, ổn hơn thì là một gương mặt bình thường không vui không buồn. Riêng ông, thì nói như cụ ông U70 ở đó, rằng: “Một người như ông, chó săn chạy ông còn đuổi kịp, thì ông vào đây để làm gì cho chật chỗ ra?”. Hihi.

Bố có một tinh thần rất lạc quan. Bố nói với mình mọi chuyện là tự nhiên. Chết cũng là điều tự nhiên, là lẽ thường tình. Ai rồi cũng sẽ chết, ai rồi cũng sẽ đi. Nhưng khi đi thì không việc gì phải vội, vì đằng nào thì cũng đi. Vội mà làm gì. Vã mà làm gì. Cứ từ từ mà đi. 🙂

Bố nói, sống ở đời đừng cầu nguyện mà làm gì, khấn ước mà làm gì. Chuyện gì xảy ra sẽ xảy ra. Không việc gì phải căng thẳng. Mình biết, bố nói thế thôi chứ luận về căng thẳng lúc này, không ai là căng thẳng bằng bố. Nhìn cái cách bố đang cười rồi im bặt, hay cái vẻ đi ra đi vào, loanh quanh chỉ một chỗ đứng,… là mình biết. Chẳng phải chuyện vui hay buồn gì đâu, chỉ là chuyện đương nhiên. Những người có thể bình thản với nỗi đau, với nỗi buồn, với bất cứ chuyện gì lo lắng hoang mang, thường là những người rất đau, rất buồn, rất hoang mang lo lắng. Có thể che giấu được những điều đó, họ không hẳn là không buồn, mà chỉ là họ vẫn vui.

Những ngày này, mặc dù mình ra vào bệnh viện chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, mỗi lần như vậy chỉ tầm 2-3 tiếng, nhưng mình học hỏi được rất nhiều điều. Những người bệnh nằm đó, có người vật vã với nỗi đau (bệnh tim khi đau thì vật vã lắm), có người miễn cưỡng với nỗi buồn, có người bằng lòng với thực tại, và cũng có người hăng hái với xung quanh mà tạm quên đi những buồn vui trong tâm hồn,… nhưng trên tất cả, họ vẫn giữ vững sự hài hước, tinh thần lạc quan, niềm vui hòa nhập để mà gắn bó với nhau, chia sẻ cho nhau, dù chỉ là một cái gối, hay một cái bịch ni lông lúc cần.

Mình dù chỉ mới có U30 thôi, so với bố thì cách nhau một quãng rất xa. Bố đôi khi chỉ cần nhìn qua một chút, chớp mắt một chút là đã biết mình muốn gì, hiểu mình nghĩ gì, còn mình, chắc gì đã hiểu rõ bố suy tính cái chi. Nhưng mình rất vui vì được nghe những lời hài hước như thế.

Mình viết ra đây vài dòng, với lòng biết ơn sâu sắc!

Chuyện tình yêu là của hai người.

Chuyện tình yêu nên giữ bí mật chỉ riêng hai người biết
Chuyện tình yêu nên giữ bí mật chỉ riêng hai người biết

Chuyện tình yêu là của hai người. Ấy vậy nhưng, một trong hai người ấy cứ gọi là luôn luôn kể cho người thứ ba là mình đây nghe. Tất nhiên, người thứ ba đây hoàn toàn độc lập, tức chả liên quan gì đến hai người kia và cũng chẳng phải là “cái bóng đèn” hay “con kỳ đà” nào hết, chỉ là vai trò của người thứ ba ở đây nó mang tính bất đắc dĩ, nếu khó hình dung có thể lấy cái thùng rác ra đối chiếu thì có thể biết được vai trò của người thứ ba mình là gì. Hehe.

Vấn đề là, chuyện tình yêu vốn dĩ là của hai người và chính xác nó chỉ nên là của hai người. Nó cũng giống như nỗi buồn vậy, không nên chia sẻ với bất kỳ ai, đặc biệt là với những đứa miễn nhiễm với nỗi buồn mà ở đây chính là mình. Bởi lẽ nếu chia sẻ, cái đứa “được” chia sẻ đó sẽ chỉ cảm thấy câu chuyện thật có mùi hài kịch xen lẫn chút bi ai thế thôi, chứ như thế thì có quái gì mà buồn, có quái gì mà đủ điều kiện để trở thành “problem”? Thật chỉ tổ phóng đại mà nói theo ngôn tình thì là vô cùng khoa trương. :3

Có những câu chuyện tình yêu dù ly kỳ đến đâu đi chăng nữa thì cũng chỉ nên giữ cho hai người biết với nhau, nhất là khi kể cho người khác cái sự khách quan nó cũng đã giảm đi đôi phần. Ai mà biết ai đúng ai sai để mà chọn đứng về phía ai? CỨ phải đang nghe người chia sẻ thì phải đứng về phía người hay sao? Không, như thế là không được. Nhất là khi vừa nghe xong đã thấy có mùi sai trái. Đã thế, gặp phải người chia sẻ lúc nào cũng chỉ muốn chọn phần đúng về mình thì việc “được” nghe chia sẻ quả là một hình thức tra tấn vô cùng đau đớn và bi kịch.

Càng bi kịch hơn, khi người được chia sẻ là mình đây cảm nhận được một sự thật rằng có vô số sự bất tôn trọng trong tình yêu của cả hai người. Mà tình yêu không có sự tôn trọng thì với mình, không thể gọi là tình yêu. Mà đã không thể gọi là tình yêu, thì việc các bạn đang cãi nhau, đang không đồng quan điểm với nhau, tất cả chẳng có nghĩa lý gì hết.

Cảm giác có một ai đó hiểu rõ mình thật là tuyệt.

Hôm qua, sau lời tuyên bố chắc như đinh đóng cột rằng mình sẽ chính thức CHẾT trên Facebook, thì đột nhiên anh lại nhảy vào “ban phát” cho một cái mặt buồn (tức là cái biểu tượng 😦 này). Tất nhiên lúc đó là 1 giờ 15 phút sáng, và mình thì đang ngủ rồi (thậm chí là nếu có sớm hơn thì mình cũng đã đi ngủ rồi), nên đến sáng hôm sau khi đến công ty mình mới nhận được. Hiển nhiên nói là nói thế thôi chứ vì mình đã chết rồi, nên nhận sớm hay nhận muộn thì câu trả lời từ mình cũng sẽ không có. Thật, ngay cái việc bảo là Chết rồi mà vẫn có thể ngang nhiên ra vào cái nơi chốn ấy đã là một hình thức của sự sai trái rồi, huống hồ chi là việc “trao đổi” gián tiếp bằng việc đọc được ngôn ngữ messenger thần thánh ấy. Cơ mà có ai bảo chết rồi là không được đi lang thang? 😀

Thực ra, thì riêng với người này, mình quả là rất muốn trả lời. Chẳng hiểu sao nhưng nếu nói một cách công bằng thì đây có lẽ chính là người hiểu bản thân mình nhất. Ngay cả khi chính mình còn không hiểu nổi mình. Tất nhiên, đấy không phải là cái hiểu của một người thường xuyên tiếp xúc với mình, mà đấy là cái hiểu dựa vào kinh nghiệm, cái kinh nghiệm mà nếu có hỏi anh từ đâu mà có thì có khi anh lại bảo là “nhờ Cô giáo Thảo”. Nhưng mà mình quan tâm gì cái kinh nghiệm ấy từ đâu tới. Cái mình quan tâm là anh hiểu mình, trong khi mình thì chẳng hiểu gì về mình.

Đối thoại với anh, có khi anh lại bảo “Phải sống đến độ tuổi của anh thì may ra em mới hiểu được”, nhưng lại một cách công bằng mà nói, mình chưa bao giờ thực sự muốn đối thoại với anh. Cái lý do căn bản nhất để giải thích cho việc này chính là vì mình… là con gái, vốn rất dở dở ương ương, muốn là một chuyện, nói có là một chuyện, nhưng thực hiện và nói không là một chuyện khác. Có nghĩa, mình muốn có ai đó hiểu mình, mà ở đây người hiểu mình chính là anh, nhưng mình lại không muốn nói ra điều đó, và để điều đó thao túng mình. Thật, khi đối diện với anh, mình bao giờ cũng trông rất thảm hại. Gần 30 năm cuộc đời mình đã trôi qua, và mình rất ít tôn trọng ai, nhưng khốn thay, mình đều rất sợ đối diện với những người mà mình tôn trọng. Quả là một thực tế đáng buồn.

Vậy cho nên, mình đã im hơi lặng tiếng. Anh lên tiếng quả là đúng thời điểm, khi mà cái quyết định CHẾT trên Facebook của mình chỉ vừa mới có hiệu lực chẳng bao lâu. Cũng có một vài giây trôi qua mình đã nghĩ “chắc anh đang có chuyện gì đó cần tâm sự” nhưng thôi thì coi như chuyện gì đến sẽ đến. Có những quyết định mình đã đặt ra thì cứ thế mà làm, nhất là với một đứa vốn rất không hay làm theo kế hoạch như mình thì đây là kế hoạch dễ nhất cần phải thực hiện để làm tiền lệ. Coi như mình cố tình bỏ qua cái duyên với anh, với người hiểu mình. Hahaha.

Có ai đó hiểu rõ mình khi mình không hiểu nổi mình, quả là rất tuyệt.
Có ai đó hiểu rõ mình khi mình không hiểu nổi mình, quả là rất tuyệt.

CHẾT trên Facebook.

Đã đến lúc CHẾT trên Facebook.
Đã đến lúc CHẾT trên Facebook.

Kể từ thời điểm viết ra những dòng này cho đến mãi mãi về sau, tôi, Nguyễn Ánh Nguyệt, tức Con bé Ki hay còn gọi là Moonxtrum, sẽ chính thức không còn bất cứ hoạt động nào trên Facebook cá nhân nữa. Mọi giao lưu kết bạn trao đổi qua lại bằng ngôn ngữ status messenger hay like, comment, share sẽ không còn khả dụng, cũng như sẽ không có bất cứ dấu vết nào của tôi trên đó nữa.

Tất nhiên, là không tính những hoạt động đã từng có trước đó. Lý do là tôi quá lười để có thể xóa hết những hoạt động của mình từ trước đến nay. Do vậy, chúng sẽ vẫn mãi còn ở đó như là một bằng chứng cho việc tôi đã SỐNG trên Facebook một thời gian. Như Osho có nói, hoặc đại loại là đọc Osho xong thấy hình như ổng nói vậy, rằng phải chết đi thì mới biết mình đã từng sống.

Nói như vậy có nghĩa, rằng tôi chính thức CHẾT trên Facebook kể từ giờ phút này. Tôi đã SỐNG ở đó đủ để thấy rằng như vậy là xong rồi.

Viết thế cho nó hoành. Cũng là có động lực để CHẾT. Hehehe.

Mình của hiện tại.

Chẳng biết mình của quá khứ là 1 đứa mình như thế nào, vui vẻ như thế nào, vô tư như thế nào, thích làm gì thì làm nấy như thế nào, thích khóc là khóc thích cười là cười như thế nào, không thích ở yên một chỗ như thế nào, yêu thương sâu sắc ghét bỏ cay đắng như thế nào,… Nhưng dưới đây là một loạt những tính cách khủng bố của ‘mình của hiện tại’:

1. Vô cảm, lãnh cảm. Chỉ có xúc cảm với gia đình, phim ảnh, sách vở (trực tiếp xem và đọc), 1 vài người bạn và chuyện của bản thân. Mọi thứ khác ngoài những thứ đó là chuyện của đứa khác.

2. Không thích nhận, cũng không thích cho. Chỉ lâu lâu chia sẻ nhưng là chia sẻ chuyện của… người khác. Nhất định không chia sẻ chuyện của mình.

3. Sống với tiêu chí ‘cố gắng’ tách biệt tất cả mọi thứ từ con người đến cảnh vật và mọi thứ xung quanh.

4. Thích enjoy myself, về mọi thứ.

5. Không thích nói chuyện, không thích trò chuyện, cũng không thích phím chuyện (nói chuyện qua bàn phím).

6. Một tuần có 7 ngày, gọi điện về nhà hết 5 ngày.

7. Cuối tuần có 2 ngày, mỗi ngày ngủ hết 12 tiếng.

8. Cuộc sống hàng ngày: Sáng 9 giờ đi làm, 6h30 về nhà, ăn cơm, lướt FB trên điện thoại, đọc sách trên điện thoại, đi tắm, mở laptop, viết bài, dịch bài, xem One Piece, xem Breaking Bad, xem phim Hàn Quốc, uống sữa, tắt laptop, chong đèn đọc sách giấy, đi ngủ….

9. Hiếm khi suy nghĩ chuyện thế giới.

10. Thích đọc sách, xem phim trinh thám, hình sự, tâm lý. Những cuốn sách, bộ phim yêu thích gần đây: Bóng hình của gió, Tarot – Lá bài phán quyết, Đứa trẻ thứ 44, Tazaki Tsukuru không màu…, Breaking Bad, Gotham, Những gã tồi,…

11. Không vui thật sự, không buồn thật sự.

12. Còn nữa, nhưng bệ rạc quá không kể nữa.

Ảnh không liên quan.
Ảnh không liên quan.

“Two beer or not two beer” (*)

Khi một người nào đó liên tục nói rằng: “Muốn chết quá, muốn chết quá, muốn chết quá…”, kèm theo đó là biểu cảm thở dài, một kiểu thở dài bất lực, một kiểu thở dài căn bản là đã mất hết niềm tin vào cuộc sống, thì có nghĩa họ chỉ muốn đặt ra một câu hỏi duy nhất:

– Vì sao tôi lại được sinh ra đời?

Nếu như sinh ra đời để rồi phải gánh chịu một căn bệnh nào đó, hay như gặp phải một biến cố khủng khiếp nào đó để rồi suốt đời phải sống trong cảnh “thà chết còn hơn”, thì sinh ra để làm (cái-đực) gì?

Chẳng lẽ lại giải thích giống như nhan đề một cuốn sách của Nguyễn Ngọc Thuần, rằng: Sinh ra là thế?

Sinh ra là thế có nghĩa là có những người hạnh phúc, thì cũng có những người bất hạnh. Có những người xinh đẹp thì cũng có những người xấu xí. Có những bé trai, thì cũng có những bé gái. Có những người vượt qua nghịch cảnh, thì cũng có những người trượt dài trong nghịch cảnh. Vân vân và vân vân. Cơ bản là con người không thể chọn cách được “sinh ra”, chỉ là có thể lựa chọn cách đối mặt với cái “là thế” ấy như thế nào mà thôi.

Vậy thì tại sao trong biết bao nhiêu người “sinh ra là thế” ấy, chuyện lại xảy ra với chính mình? (Mình ở đây là một đối tượng cụ thể đang rơi vào tình huống éo le). Nếu như ai cũng sinh ra là thế, thì tại sao mình lại không được rơi vào tình huống sinh ra (đã sung sướng hạnh phúc tất cả đều màu hồng) là thế, mà lại rơi vào trường hợp sinh ra (mọi thứ xấu xa bất hạnh khổ sở… đều đổ lên đầu) là thế?

Vẫn biết ai sinh ra cũng có một sứ mệnh (ít nhất theo mình nghĩ là như vậy), hay nói cách khác, ai sinh ra cũng đã được định sẵn cho một nhiệm vụ hoặc cao cả hoặc dở hơi nào đó; thậm chí có người ngay từ lúc sắp oe oe khóc cười nhăn nhó với đời thì đã bị “bắt” trở lại (mà thực tế thì có rất nhiều hình thức minh họa cho việc này như sảy thai, thai chết lưu, vừa sinh ra đã chết ngay…), nhưng tại sao người này thì vui vẻ hạnh phúc còn người kia thì gánh chịu vô số những thiệt thòi?

Có người đối mặt với nỗi đau bằng sự bình thản nhất có thể (ít nhất là vẻ bề ngoài cố gắng thể hiện ra điều đó), một sự bình thản khiến người đối diện cảm thấy nghẹt thở, kiểu giá như mà nó đừng bình thản như thế có khi còn dễ chịu hơn. Nhưng cũng có người cứ gặp phải bất cứ một điều gì cũng đều phản ứng như không gì có thể cứu vãn nổi. Con người thật có nhiều dạng, nhưng suy cho cùng, tất cả cũng là “to be or not to be” mà thôi.

Ờ thì, “Two beer or not two beer”, Shakesbeer đã nói như thế! 😀

(*) Cái tựa chả liên quan gì, hì hì 😀

Xung quanh thật ồn ào, còn tôi thì lặng yên.

Tại sao người ta có thể nói chuyện/trò chuyện với một thanh âm vang vọng đến như vậy? Lại ngồi ngay bên cạnh mình, chứ không phải cách xa bao nhiêu mét. Không thể chỉ nói nhỏ nhẹ, đủ để người trong bàn nghe được thôi sao?

Đó là chưa kể, khói thuốc lá cứ bay lởn và lởn vởn từ khắp nơi, từ bàn này qua bàn khác, hòa lẫn trong không gian chật hẹp gợi lên một thứ mùi thật kinh khủng! Chẳng lẽ, mình phải lấy khẩu trang bịt lại kèm theo viên xilytol nhét ngay mũi để tự giải thoát?

Thật không thể tưởng tượng được, con người ta có thể ồn ào đến thế! Lại vì những câu chuyện trên trời dưới đất (mà nói trắng ra là nhiều chuyện) chả ra làm sao. Từ những câu chuyện xa lơ xa lắc “ngày xửa ngày xưa em đẹp biết bao nhiêu từ khi lấy chồng em xấu xí bấy nhiêu; hồi đó tóc chị dài trông chị đẹp và trẻ giờ chị già quá….” đến những điệu cười chát chúa kinh hồn, thật quả không chịu được!

(But, sometimes, so was I :”>).

Thực ra, chuyện cũng chẳng có gì to tát, nếu như nơi chốn đấy không phải là quán cà phê quen thuộc: Hi-end Sương Nguyệt Ánh. Mọi thứ diễn ra thật khủng khiếp, chỉ muốn đứng dậy ngay mà đi, nhưng cũng may chỗ ngồi ngay cửa sổ quá lý tưởng đã cứu vớt tất cả. Vì mình có thể nhìn ra bên ngoài, thấy cơn mưa, dòm ngó người qua lại, và trên hết là có thể tận hưởng và biết đến cảm giác “sau cơn mưa trời lại sáng” thật sự là như thế nào. Theo nghĩa đen.

1. Lâu lắm rồi không đi xem phim, thế rồi mới hôm qua đây thôi đã khơi mào trở lại bằng bộ phim Godzilla huyền thoại. Hơn 2 tiếng đồng hồ chẳng có gì đặc sắc ngoài con Godzilla cu-te dễ thương với dáng đi lặc lè cùng tiếng gầm đáng nể (mà vốn dĩ âm thanh ở cái rạp BHD Cineplex trong Bitexco Financial Tower không đủ sức làm nổi bật lên). Cơ bản là sau khi xem xong bộ phim và bước ra ngoài, mới phát hiện thời tiết đang diễn ra cứ y như trong phim, mây đen từng cụm đầy trời, gió thổi lá bay lả tả, bụi tung mù mịt, dự báo một cơn mưa to thật to.

Để rồi kết quả sau đó là chẳng có cơn mưa nào hết. Sài Gòn vẫn tỏa ra những làn hơi nóng rẫy đến khó thở và ngột ngạt để chào đón buổi tối ghé thăm.

2. Lần đầu tiên mình đọc cuốn Kẻ trộm sách là cách đây đã khá lâu rồi (ngay từ lúc mới mua cuốn sách), chẳng hiểu vì sao lúc đó lại không thể thu nạp vào đầu bất cứ một ý niệm nào, thậm chí còn nghiễm nhiên “gắn mác” cho cuốn sách là thuộc vào hàng “khó đọc”. Mọi thứ cứ trôi trôi trôi, trong khi chỉ mới đây thôi, trong một lúc dọn dẹp tủ sách, mình đã phát hiện ra bạn ấy, đen nhẻm, bụi bặm (mà vốn dĩ sách do NXB Trẻ phát hành nên giấy vừa đen vừa xấu trông ghét chết đi được) và một số chỗ bị ố vàng. Cảm thấy không thể bỏ rơi bạn ấy lâu đến như thế, mình đã quyết định đọc lần thứ 2, và không ngờ mọi thứ lại dễ dàng đến thế, hay nói đúng hơn là cuốn sách không khó nhai đến thế!

Có thể là, vào mỗi một thời điểm khác nhau, người ta có duyên với một cuốn sách nào đó, phải chăng? Cũng giống như một cuốn sách ý nghĩa không phải duy nhất ở nội dung của cuốn sách, mà đơn giản là cuốn sách khiến ta liên tưởng đến điều gì, nhớ đến ai, và vì lý do gì ta có nó.

Như trong cuốn Kẻ trộm sách ấy, cô bé Liesel đã cảm thấy cuốn “Sách hướng dẫn của phu đào huyệt” ấy có ý nghĩa vì thời điểm cô bé có trong tay cuốn sách đó là lần cuối cùng bé nhìn thấy em trai và mẹ của mình. Hay như cuốn “Chú chó Faust” có ý nghĩa là vì nó được tặng bởi người cha nuôi, khi ông mang những điếu thuốc lá của mình để đổi lấy vì không có tiền…

Cũng như mình, cuốn “Chuyện tình New York” dở ẹc (lúc trước đó thì lại thấy hay :D) nhưng lại có ý nghĩa vô cùng. 🙂

3. Tình yêu thật khó nói. Bởi người ta có thể yêu thương ghê gớm một người nào đó, vẫn có thể vì một lý do khả dĩ mà không thể hiện điều đó ra ngoài. Vì sợ, vì lo lắng, vì hiểu lầm, vì cảm thấy không xứng đáng… Nhưng trên hết, là với tâm thái biết rõ người đó vẫn an toàn. Chỉ cần người đó an toàn, thì sao cũng được, thậm chí có thể người đó sẽ bị tổn thương vì mình đi chăng nữa. Bằng như ngược lại, chỉ cần bất cứ ai gây bất lợi cho người đó, gây tổn thương đến người đó, thì cho dù có sợ hãi hay yếu đuối đến mấy, cũng sẽ vẫn không thể bỏ qua.

Trong một chừng mực nào đó, với mình đấy chính là tình yêu! Dù là nhu nhược. Nhưng có những trường hợp nhu nhược như vậy để biết rằng khi mình mạnh mẽ, mình sẽ mạnh mẽ đến nhường nào.

Và thế là, tôi bị ốm.

Và thế là, tôi bị ốm.

Một năm trời, hai năm trời, thậm chí là ba bốn năm trời, kể từ cái ngày tôi bị ốm lần cuối cùng năm nào chẳng nhớ, nhưng có thể nói là tôi đã chẳng bao giờ biết đến cái gọi là cảm giác nóng sốt, nhức đầu hay sổ mũi (chỉ có mỗi một trạng thái tinh thần đó là muốn ngủ, ngủ và ngủ mọi lúc mọi nơi), thậm chí chưa bao giờ đụng đến một viên thuốc Tây xanh đỏ nào, thì đúng lúc thay, hôm nay tôi bị chảy nước mũi. Nó xổ toẹt vào mặt tôi, những dòng nhớt trắng nóng hổi, lỏng ba lỏng bỏng trông phát kinh lên được. Nó tự động chảy xuống không theo một phản xạ nào, thậm chí là bất cứ phản xạ có điều kiện nào của tôi cũng không kiểm soát được việc chảy của nó. Và tôi đã phải tốn biết bao nhiêu là khăn giấy cho nó, nào chùi, nào quét, nào nhét lỗ mũi… chứ nhất quyết trong đầu tôi không hề có một chút khái niệm của việc: ĐI MUA THUỐC như ai đó ở xung quanh đã có lòng nhắc nhở mà bỗng dưng vì một lý do nào đó tôi quên mất đó là ai rồi.

Nhưng mà cũng phải thừa nhận một điều rằng, nói về cái chuyện bị ốm này cũng lắm công phu. Mới đây thôi, tôi đã cười hềnh hệch và nói một cách rất tràn đầy tự tin với một bà chị của tôi rằng, tôi hầu như không thấy bị ốm vặt, hay nói cách khác, ốm vặt đối với tôi mà nói là một cái gì đó rất xa xỉ. Nguyên do thì cũng vô cùng xa xỉ, rằng vì tôi không có người yêu. Mà mấy người không có người yêu thường rất ít khi bị ốm (có ai đâu để mà nhõng nhẽo, làm nũng hay nhờ vả mua thuốc mua bún bò mua phở gà cơm trắng… này nọ chứ?). Thế rồi chẳng hiểu vì sao, tôi bị thiên lôi dòm ngó. Nhức đầu và nóng sốt có lẽ chưa tới, nhưng sổ mũi thì đã đến trước đặt cọc rồi.

Ấy vậy nhưng tôi lại thuộc dạng người thấy bệnh không bao giờ chữa (tất nhiên là bệnh của mình), kiểu cứ để nó mặc nhiên phát triển theo ý nó muốn. Tôi vẫn cứ sinh hoạt bình thường, vẫn ăn, vẫn uống vẫn ngủ đều đặn như trước giờ tôi vẫn làm, hoàn toàn không có gì khác so với quỹ đạo thường nhật. Giả như bệnh có nặng hơn và chuyển qua sốt nóng, thì cũng chỉ đơn giản là ngủ một giấc thật say, thay vì mỗi tối đọc sách trước khi ngủ thì nay sẽ không đọc sách nữa. Một buổi, thậm chí có thể là hai buổi, cho đến khi thể trạng trở lại với bình thường. 😀

Đến đây thì bỗng dưng tôi lại thấy vô cùng tủi thân, không phải vì tôi vô tình bị ốm không có người yêu chăm bẳm (vì giờ mà có tôi cũng không có nhu cầu được chăm bẳm), mà bởi vì những người mà tôi yêu quý đang có vấn đề với sức khỏe ngoài kia, tôi không biết làm cách nào để bày tỏ nỗi lòng quan tâm đối với họ. Người ta bảo tình cảm không nói nên lời bao giờ cũng mãnh liệt, không biết có chính xác không, chứ thật sự mà nói tôi buồn vì bản thân mình hết sức. Tôi đã không bao giờ là chính con người tôi, hay nói khác đi, con người như chính tôi mong muốn đã không bao giờ thể hiện ra bên ngoài.

Đã vậy, cái tôi thể hiện ra bên ngoài hiện tại cũng là một phần của chính con người tôi. Kiểu tôi đồng ý với việc mình im lặng trước tình cảm của mình, cũng như tôi đồng ý với việc nếu có một ngày nào đó, tôi không còn im lặng nữa. Kiểu gì tôi cũng đồng ý. Tôi hai mặt, và rất tiền hậu bất nhất, chính là như vậy.