Bạn Táo sẽ ở với ai?

Đây là bạn Táo!
Đây là bạn Táo mà mình đã từng nhắc đến một lần trong bài này.

Đó chính xác là câu hỏi đầu tiên mà cũng là câu hỏi duy nhất mà mình nghĩ được ngay sau khi biết được cái tin ấy, tin hai người ấy “xa nhau”.

Vì tất cả những câu hỏi khác đối với mình thật ra không cần thiết phải biết (mặc dù rằng tất nhiên vẫn thắc mắc, vẫn cảm thấy khó hiểu). Vì mình biết trên cõi đời này từ trước tới nay, bất kể chuyện gì cũng đều có thể xảy ra, dù cho trước đó nó tốt hay xấu hay không có gì đặc biệt như thế nào đi chăng nữa. Nhất là khi “người trong cuộc cũng chỉ biết được một phần của câu chuyện”.

Cho nên, chuyện gì đã xảy ra thì đơn giản là nó đã xảy ra, vậy thôi…

Sao em lại sinh ra…

… như cơ duyên biết trước? 🙂

Phải đến tận khi nào tự bản thân giải thích được lý do vì sao mình lại sinh ra, vì sao lại có mặt trên cuộc đời này, nói cách khác là giải thích được… mục đích xuống Trái Đất là gì, thì lúc đấy, mới thấy cuộc đời này có ý nghĩa, mới thấy hạnh phúc được.

Chưa giải thích được lý do vì sao mình lại sinh ra, thì đừng mong giải thích được vì sao người khác lại sinh ra. 🙂

Tất nhiên, muốn trả lời được thì vẫn phải hỏi, cho nên ta vẫn cứ có cái quyền bất khả xâm phạm đó là HỎI. Vậy cho nên, lúc chưa giải thích được lý do vì sao mình sinh ra, mình đã có lần hỏi… người khác vì sao họ lại có mặt trên cuộc đời này, và xuất hiện trước mặt ta, làm cho ta yêu, ta thương, ta quý, ta chơi xấu, và rồi ta khóc, và rồi ta lại mỉm cười, thậm chí là ta… lãng quên.

Có lẽ, ai sinh ra cũng đều là một thứ cơ duyên biết trước, mặc dù điều quan trọng là ai biết trước thì lại… không ai biết cả. Chỉ là rồi thì ai cũng có thể biết, tỉ lệ 1 chọi 7 tỉ, mà cũng có thể là 7 tỉ chọi 1, haha.

Xét cho cùng, thì ai sinh ra cũng là con người, trừ đất, nước, cỏ (và một số thứ khác) ra:

Tôi hỏi đất:
– Đất sống với đất như thế nào?
– Chúng tôi tôn cao nhau

Tôi hỏi nước:
– Nước sống với nước như thế nào?
– Chúng tôi làm đầy nhau

Tôi hỏi cỏ:
– Cỏ sống với cỏ như thế nào?
– Chúng tôi đan vào nhau
Làm nên những chân trời

Tôi hỏi người:
– Người sống với người như thế nào?
Tôi hỏi người:
– Người sống với người như thế nào?
Tôi hỏi người:
– Người sống với người như thế nào?

(“HỎI”, Trích trong tập Thư mùa đông của Hữu Thỉnh)

Và đây, Tố Hữu trả lời:

Người với người sống để yêu nhau

Có nghĩa, cái cơ duyên biết trước ấy chính là chúng ta sinh ra để yêu thương nhau! Chứ như sinh ra để sống thì rồi chúng ta cũng sẽ chết, hay sinh ra để làm việc thì rồi chúng ta sẽ già (hay nói phủi phui cái mồm là chẳng may sinh ra bị bệnh tật gì đấy) và rồi không làm việc được nữa… Còn như sinh ra để yêu nhau thì ngay khi chúng ta chết đi, tình yêu ấy vẫn còn, ít nhất là còn nơi người ở lại, nơi người còn sống, để rồi tình yêu ấy lại tiếp tục sinh sôi, nảy nở… 😀

Mà, con người sinh ra đã mang trong nó cả “trách nhiệm” của đất, nước, cỏ và một số thứ khác. Tức người với người sống để tôn cao nhau (trừ mấy người muốn hạ thấp lẫn nhau); làm đầy nhau (cũng có thể là làm vơi lẫn nhau); đan vào nhau (hãy hiểu theo cái nghĩa mà ai-cũng-biết-là-nghĩa-gì-đấy hí hí =)), trừ mấy người thích đá đít lẫn nhau)…

Vì con người là động vật bậc cao cơ mà 😀 Mình không mong được sinh ra để giải cứu thế giới hay cái gì ghê gớm, nhưng không đến mức quá bèo nhèo thì cũng gọi là sinh ra có ích. :”>

Hóa ra mình chẳng yêu loài hoa nào cả

… mà, nhìn thấy bông hoa nào, mình cũng (tưởng) là yêu, là thích!

Xem phim Tèo em, dù cho ai đó bảo rằng sẽ chẳng rút ra một ý (tưởng, nghĩa) nào ngoài việc cười thoải mái, cười hết ga xong là thôi, thì riêng mình vẫn có như thường. Như khi xem bất kỳ một bộ phim, hay đọc một cuốn sách nào đó…, kiểu giống như là, việc rút ra một ý nghĩa nào đó, dù đó là ý nghĩa vớ vẩn, thì đó vẫn được gọi là có ý nghĩa: một ý nghĩa tiêu cực chẳng hạn. 🙂

Đó là một sự thật (không biết có phũ phàng hay không): Mình chẳng biết mình thích (hay yêu) loài hoa nào trong số tất cả các loại hoa đang khoe sắc ngoài kia! 😀

Ngay từ những phút ban đầu của bộ phim, cô Minh Minh (do Ninh Dương Lan Ngọc đóng) đã bất bình với anh Tí (Johnny Trí Nguyễn đóng) về việc cả hai đã quen nhau 3 năm trời đằng đẵng mà tại sao anh vẫn không biết rằng cô chỉ thích mỗi hoa Lan rừng! Cho dù anh có bận rộn đến đâu, bối rối đến đâu, vất vả đến đâu thì không mua được Lan rừng, anh cũng không nên rút vội mấy cành hoa héo cắm trong lọ hoa cũ xì ở văn phòng công ty để tặng cho cô tại buổi gặp gỡ kỷ niệm 3 năm quen nhau giữa hai người chứ? Cô có thể bỏ qua việc anh không tặng cô Lan rừng, chứ không thể chấp nhận việc anh lấy bất cứ một loài hoa “vớ vẩn” nào đó để thay thế khi không có sẵn Lan rừng ở đó. Nghe có vẻ hơi chủ nghĩa ích kỷ, nhưng mà xem đến đây, mình mới hỡi ôi: Vậy chứ mình thích nhất là hoa gì nhỉ???

Chẳng biết! Thật sự là chẳng biết! Mình không thích hoa hồng, cũng chẳng thích hoa ly. Hoa lan thì chỉ dừng lại ở cảm giác nó rất cao sang đài các, rất mỏng manh đẹp đẽ, rất thi vị… nói chung là tao nhã, thanh cao các thứ; hoa salem thì “ừ, trông nó có vẻ nhỏ nhắn xinh xắn dễ thương”, hay như hoa cúc thì “cái màu vàng ấy thì có gì mà đẹp ngoài cái sự đơn giản rất đơn điệu ấy?”. vân vân và vân vân…

Đó là chưa kể, ngày xưa hoa còn thơm nồng những mùi hương đủ loại (mà chắc chỉ có anh Jean-Baptiste Grenouille trong tiểu thuyết nổi tiếng Mùi hương của Patrick Süskind thì may ra mới ngửi được hết :))), thì ngày nay, ngửi bất cứ loài hoa nào cũng không thấy tỏa ra mùi hương đặc trưng của nó. À, đôi khi hoa sữa hay thuyết mộc lan thì… có. Cũng có thể mình không nhạy cảm với các loài hoa, nên ngay cả việc nhìn chúng mình cũng đã không thấy hứng thú, nói gì đến việc chạy đến ngửi nó! Chỉ biết rằng, có những loài hoa mà mình (tưởng rằng) mình thích, thì khi chạy đến ngửi chúng, mình chẳng thấy chúng thơm tho gì. Ngay cả cái mùi hương cơ bản nhất của hoa hồng từ trước tới nay, thì cho đến lúc này, khi mình đã kề mũi sát nhụy của nó, mình vẫn chẳng thấy tỏa ra bất cứ mùi gì, ngoài cái mùi nhàn nhạt bên ngoài cánh hoa.

Trong khi đó, Má mình từ trước đến nay vẫn cứ thích hoa hồng đỏ, mà nói cho thanh lịch một chút, thì là hoa hồng nhung.

Chị mình thì hoa ly, một loài hoa rất cao sang đài các với hai màu vàng, hồng tinh khôi ấy.

Tự hỏi, với những người xung quanh mình, khi họ bảo rằng họ rất thích hoa, yêu hoa, thậm chí mỗi ngày họ có thể mua một loại hoa khác nhau để chưng nơi góc làm việc, thì họ đã và đang (hay sẽ) thích, và yêu chúng ở điểm nào nhỉ? Chắc họ biết cách thưởng thức chúng, kiểu mỗi người có một cách thưởng thức riêng của họ.

Chả có nhẽ, mình hời hợt đến mức, hoa là biểu tượng của cái đẹp như vậy (và đúng là đẹp thật), mình cũng không thích, cũng không biết cách thưởng thức? Ngay cả việc thưởng thức chúng khi chúng không thơm?

Vậy hóa ra, mình thích gì? Và muốn gì?

Mình không biết. Mình không biết mình muốn gì, chỉ biết rằng, mình biết rõ mình không muốn gì mà thôi.

"Ngồi im trong gió nghe đêm rớt - Chợt thấy hoa vàng trên cỏ xanh"
“Ngồi im trong gió nghe đêm rớt – Chợt thấy hoa vàng trên cỏ xanh”

[Rinh Chuông Về] Mê Quần và chiến thắng oanh liệt trận bán kết 1

==> Mình là 1 trong những thành viên “Mê quần – Mê cái quần” đó, hí hí hí.

(Click.vng.com.vn) Ngày 28/08, trận đấu đầu tiên của vòng bán kết Rinh Chuông Về (RCV) đã diễn ra. Không chỉ là một trận đấu, tại đây, các thành viên của hai đội DnD và Mê Quần còn đem lại những phút giây sôi động của niềm hứng khởi lên ngôi và tinh thần quyết thắng cháy bỏng.

IMG_9988
Mê Quần ra quân với màu áo xanh
Đội hình đầy nhiệt huyết của DnD
Đội hình đầy nhiệt huyết của DnD

Khởi động cực sung với việc thể hiện tình yêu mãnh liệt với chiếc quần bơi RCV, tuy nhiên có lẽ tình yêu này chưa đủ mạnh để tiếp sức cho các thành viên, bởi ngay câu hỏi đầu tiên: “Clicker đăng ký nghỉ phép qua…”, đã có 24 thành viên của hai đội bị loại.

IMG_0022
Các thành viên ra trận đầy sung sức
Sàn đấu nhanh chóng thưa thớt sau câu hỏi đầu tiên
Sàn đấu nhanh chóng thưa thớt sau câu hỏi đầu tiên

Qua hai câu hỏi số 2 và 3, DnD tỏ ra áp đảo Mê Quần với tỉ số thành viên còn lại trên sàn đấu là 6 – 2. Và rồi câu hỏi số 4 chính thức nốc ao hoàn toàn các thành viên của Mê Quần. Và phần thi cứu trợ được diễn ra.

Phần thi cứu trợ
Phần thi cứu trợ

Sau phần thi cứu trợ, Mê Quần đã oanh liệt đem 20 thành viên của mình trở lại sàn đấu, còn DnD chỉ cứu được 9 thành viên. Bước vào câu hỏi số 5: “Số tiếp theo trong dãy số dưới là số nào? 100, 98, 94, 86…”, sự bối rối bắt đầu xuất hiện trên khuôn mặt của cả hai đội. Và sau 30 giây rối bời, 15 thành viên đã phải buông tấm bảng, rời sàn đấu trong tiếc nuối. Bước qua câu hỏi số 5, tỉ số thành viên giữa 2 đội như sau: Mê Quần – 12, DnD – 4.

Những gương mặt đầy bối rối trước thử thách của BTC
Những gương mặt đầy bối rối trước thử thách của BTC

Mê Quần – 12, DnD – 4

Câu hỏi số 6: “Người La Mã cổ đại viết số 2000 như thế nào?” trở thành tiếng chuông định mệnh khi cả 4 thành viên của DnD đều bị loại khỏi sàn đấu, để lại 10 thành viên của Mê Quần chiến thắng trong sung sướng và bất ngờ tột đỉnh (trong đó có mình ngơ ngác không biết vì sao lại chọn đúng chóc như vậy hô hô hô)

Mê Quần đã có một chiến thắng đầy oanh liệt trong trận đầu tiên của bán kết RCV
Mê Quần đã có một chiến thắng đầy oanh liệt trong trận đầu tiên của bán kết RCV

Sau trận bán kết đầu tiên, Mê Quần đã biến “niềm đam mê khá độc đáo” của mình thành chiếc vé danh giá bước vào chung kết RCV. Liệu đối thủ của đội quân thiện chiến này sẽ là ai? Hãy cùng đến với sàn đấu RCV trong 2 ngày: 29 – 30/08 lúc 17h30 tại căn-tin FV để tìm cho mình câu trả lời và nhận lấy những chiếc quần bơi RCV cực cool trong phần chơi dành cho khán giả.

Và đây, bonus vào mấy tấm hình mình đã “vô cùng căng thẳng” khi ngồi trên sàn thi đấu:

1236466_4909871119187_309003834_n

1238954_4909869199139_1725421092_n

Sếp bảo: Phải cho đi thi thật nhiều cho bớt căng thẳng đi :D
Sếp bảo: Phải cho đi thi nhiều hơn nữa cho bớt căng thẳng đi 😀

Những người bạn gái quanh tôi

Họ mỗi người một hoàn cảnh, chẳng ai giống ai, chỉ giống nhau ở 1 điểm là người nào cũng buồn, chỉ là bề ngoài tỏ ra vui vẻ thế thôi.

1. Bạn chuẩn bị cưới chồng. Tuần đầu tiên của tháng 5. Nhưng có vẻ như bạn không mấy mặn mà lắm với cái đám cưới ấy. Bạn bảo, cho đến tận bây giờ bạn vẫn không hiểu vì sao bạn chấp nhận cưới người đó, bạn chỉ biết chắc một điều rằng, bạn không yêu người ta.

Đơn giản là vì, cưới thì cưới thế thôi 🙂

Thỉnh thoảng bạn cũng khóc, chỉ là mình không thấy và không biết, tưởng rằng bạn cứng rắn và mạnh mẽ vô chừng. Cho đến dạo gần đây, khi mà ngày ấy đã gần kề, thì bạn dường như áp lực hơn, dễ xúc động hơn, nên mình hay thấy nước mắt ri rỉ ra ngay khóe mắt bạn. Bất kể chuyện gì cũng khiến bạn tỏ ra lo lắng và hoang mang về cái thực tế hiện tại: rằng BẠN SẮP CƯỚI!

2. Chị có một mối tình. Chắc cũng sâu đậm lắm. Nhưng khi chia tay, trở thành bạn bè, chị bị chính người đó “lừa gạt”. Đúng nghĩa lừa gạt, cả tình lẫn tiền, khiến chỉ ra về trong ê chề nhục nhã.

Chị khóc khi chị kể lại, những giọt nước mắt của ngày hôm nay mà cứ như mới của ngày hôm qua, mặc dù chuyện đó cách đây khoảng chừng cũng hơn mấy chục tháng. Kể cả chị đã có người mới và cũng đã tiếp tục chia tay và người ta cũng đã đi lấy vợ.

3. “Pà” già ấy đã từng có một thứ tình yêu gọi là tri âm tri kỷ (cũng có thể là tình đơn phương, tình ngộ nhận) khắc cốt ghi tâm với một người con trai mà ngay từ khi xảy ra lục đục, mình đã biết người con trai ấy đối với “pà ấy” không có một chút động lòng. Càng khẳng định hơn khi chính người con trai ấy nhắn tin cho mình bảo khuyên giúp “pà ấy” để còn vui vẻ trở thành bạn bè của nhau.

Nhưng “pà ấy” đã ôm một mối nặng tình, đến mức chẳng biết bằng cách nào đó đã… quen ngay được với người khác. Đến đây thì chuyện diễn ra khá dài và khá buồn, và mình không biết may mắn hay bất hạnh khi tất cả mọi chuyện đều được “pà ấy” kể cho. Từ nội dung hai người chat chit với nhau, chuyện chàng thích ăn khoai lang nàng thích ăn sushi thịt nướng, cho đến chuyện “xảy ra chỉ giữa hai người”. Chắc có lẽ là bất hạnh, vì “phải” lắng nghe những chuyện “không nên và không được kể ra, ít nhất là với một người có lòng tự tôn của chính họ.”

Vì đó là chuyện bí mật cá nhân!

Chỉ biết rằng mãi cho đến tận bây giờ, “pà ấy” vẫn còn lạc lối!

4. Bạn quen và yêu thương một người, người đó cũng yêu thương bạn và bạn biết chắc bạn trong lòng người ấy là nhất. Nhưng nhất không có nghĩa là không có thứ hai, thứ ba, thứ tư… thứ n. Cho nên, bạn đã phải bao phen khốn đốn vì giận hờn, ghen tuông, tha thứ, và chấp nhận, rồi lại giận hờn…

Vấn đề là bạn không dứt ra được khỏi cái vòng luẩn quẩn ấy. Cả bạn và người ấy dường như có một “cái gì đó” không thể chia tay nhau hẳn. Để cho đến tận bây giờ, bạn phải chịu sống trong một mối quan hệ dở dở ương ương. Lý do “nổi” nhất mà bạn có thể nói, chỉ là vì bạn sợ phải bắt đầu lại một mối quan hệ mới. Bạn không đủ tự tin, và bạn dường như đã dành hết tình cảm cho người này.

……

Tóm lại là mình muốn nói chuyện gì? Rất có thể những điều nói trên chỉ là cái vẻ bề ngoài, chẳng đúng sự thật hoặc có đúng chăng chỉ là một nửa sự thật. Nhưng suy cho cùng, từ những người bạn ấy, mình mới biết rằng mình mới thật “MẠNH MẼ” làm sao. Vì mình đã vượt qua được hoàn cảnh bi đát ấy. Mặc dù nỗi sợ hãi phải bắt đầu lai một mối quan hệ tình cảm với một ai đó của mình đến giờ vẫn mãi còn đó, nhưng mình đã có đủ tự tin và bản lĩnh để dẫu có phải bước đi một mình trong suốt quãng đường đời còn lại, cũng chẳng có gì phải lăn tăn.

Chỉ biết là, trái tim mình vẫn còn đập loạn nhịp trước sự xuất hiện của một người nào đó. Dù đó chỉ là sự xuất hiện trong lặng im.

Một tình yêu lớn sẽ không có đất sống cho những định kiến

Yêu người hay định kiến hoặc không thể vượt qua định kiến cũng như yêu một đứa trẻ chưa trưởng thành. Thú vị đấy nhưng nhiều khi cũng hơi bất tiện, nhất là những lúc bạn cần họ che chở.

Bạn nên ý thức rằng việc sống ngoài định kiến xã hội không phải vì bạn là kẻ ngang tàng, dẫm lên dư luận mà sống mà là bởi bạn không muốn tiếp tay cho những điều vô lý và man rợ. Điều này có ý nghĩa trong việc kiến tạo các giá trị cho thế hệ mai sau.

Định kiến là một tội ác được sơn phết bằng lớp son bóng mỹ miều bảo tồn các giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc.

Một tình yêu lớn sẽ không có đất sống cho những định kiến.

Hãy định kiến khi bạn muốn giới thiệu mình là một loại thú vật có vóc dáng gần giống với con người bởi tư duy của bạn chưa phát triển để cân xứng với vóc dáng.

Việc bạn định kiến vào tình yêu của người khác cũng giống với việc bạn nhai băng vệ sinh nhưng vẫn nghĩ ta đang ngậm kẹo cao su, hương bạc hà.

Bạn gieo mầm định kiến lên con bạn thì về già, con bạn sẽ gặt quả định kiến, bổ ra cho bạn ăn.

Chẳng có gì nhàm chán và vô vị hơn khi làm bạn với những người giàu có định kiến.

Định kiến là một nhà tù thời trung cổ nhưng bằng mắt thường không ai nhìn thấy.

Ai đó bảo bạn là con đĩ thì hãy tự hào vì bạn vẫn còn trong trắng, ít nhất hơn họ.

Hãy mỉm cười và nói lời cám ơn khi ai đó định kiến với bạn.

Điều ngớ ngẩn nhất mà bạn làm trong đời mình là vứt bỏ hạnh phúc của bản thân vì định kiến.

Định kiến chưa bao giờ là lãnh đạo của bạn, càng không có chuyện nó sẽ trả lương cho bạn hàng tháng. Thế thì tại sao ta lại phải sống và nghe theo lời nó nhỉ!?

Một cave luôn giá trị hơn một quý bà giả vờ thủ tiết.

By Hà Cao

Miệng lưỡi thật ghê gớm 🙂 Này thì CON MA ĐỊNH KIẾN 🙂

10 Điều về thế giới mà bạn nên biết!!!

♥ Thứ nhất, đám đông là một lũ mọi rợ nhưng tình yêu thương của họ không bao giờ vơi cạn nếu bạn biết tìm đến đúng người và đúng lúc.Và tôi luôn cố gắng trở thành “cánh cửa đúng” cho những ai cần đến.

♥ Thứ hai, đừng kể một câu chuyện buồn của mình cho ai nghe với giọng điệu hờn giận và than thở. Họ không lắng nghe bạn đâu. Nếu bạn kể với một chút hài hước và cường điệu, mọi người sẽ lắng nghe và không tin bạn. Và đó là cách bạn cần phải đối xử với thế giới. Nó không bao giờ thực sự lắng nghe bạn cả. Nhưng nó không ngăn cản bạn nói. Và nó khoái chí vì bạn nói.

♥ Thứ ba, khi bạn đói, khi bạn có món ngon. Hãy ăn ngay, đừng để dành. Bạn sẽ không bao giờ biết được tới khi nào mình mới có bữa tiếp theo và món ngon ấy còn ở trên bàn bao lâu. Cũng như cơ hội vậy.

♥ Thứ tư, không bao giờ được chậm trễ. Bạn không tránh được việc chậm trễ, nhưng đừng bao giờ để lý do thuộc về bạn.

♥ Thứ năm, điều quan trọng nhất trên đời là sự độc lập. Bạn không nên để mình phụ thuộc vào bất cứ ai kể cả vật chất lẫn tinh thần. Khi bạn đã độc lập, bạn sẽ hạn chế tối đa khả năng bị đe dọa hay up hiếp. Và bạn cũng không còn nhu cầu phải uy hiếp người khác.

♥ Thứ sáu, tình yêu là điều không bao giờ mất đi dù bạn có dùng đủ thứ để tiêu diệt nó. Một khi nó đã có mặt, nó sẽ luôn có mặt.

♥ Thứ bảy, gia đình cũng sẽ luôn ở đó. Dù nó có thể không mang lại cho bạn những điều bạn đáng phải có, ví dụ như tuổi thơ êm đẹp, ví dụ như cảm giác có một nơi để quay về mỗi khi bạn lạc lối… Nhưng nó luôn ở đó, cả về tình cảm và trách nhiệm. Và bạn không bao giờ đi ra khỏi thế giới này hoàn toàn mà không đôi chút ngẩn ra rằng: À, mình còn một ông bố và một bà mẹ.

♥ Thứ tám, nếu một ai đó coi bạn là gia đình của họ. Hãy bảo vệ điều ấy, bởi vì, như tôi đã nói ở trên, đó là điều bạn không bao giờ mất.

♥ Thứ chín, khi bị đau, hãy khóc. Khi cô đơn, hãy nghĩ ra một chuyện cười.

♥ Thứ mười: Thế giới có rất nhiều khuôn mặt, nhưng đừng vì một vài khuôn mặt xấu mà đòi ngừng yêu thương nó.

Via Những Người Con Gái Xứng Đáng Được Yêu Thương

Đừng bao giờ tưởng. Hãy nhìn vào thực tế!

Tại sao cùng là con người với nhau, lại cùng nhóm máu, cùng giới tính, cùng cung Hoàng Đạo, mà người này lại khác với người kia đến như vậy?

Một cách chủ quan, không đứng về phía nào, ngay cả đối tượng đang nói đến là chính bản thân mình!

Cụ thể, đó là chuyện của Moon và một người con gái.

Moon ít nói, thậm chí có cạy miệng cũng không nói. Nhưng một khi nói thì nói rất nhiều, và rất vui vẻ, rất thân thiện, rất thật lòng. Nhất là khi đã có chút thân quen.

Và Moon hay ôm đồm, hay nhịn, tuy hơi phiền phức nhưng không bao giờ để bụng. Hơn nữa, Ki thường có suy nghĩ: giả như mình có thể làm được, thì không bao giờ chuyển qua cho người khác! Nếu có, cũng là nhờ vả nhưng phải là trường hợp cực chẳng đã.

Moon có thể làm không tốt, nhưng Moon kỳ thực không muốn, không thích nhờ vả. Đặc biệt là với người mà Moon biết chắc khi hỏi sẽ không bao giờ vui vẻ trả lời. Mặc dù về bản chất thì đúng ra tính cách người đó sẽ khá giống Moon.

Moon có thể bướng, nhưng Moon không ngang – ngang ngạnh!

Moon có thể cứng đầu, có thể khó bảo, nhưng Moon không xem thường người khác!

Moon có thể đứng ở trên cao hơn, nhưng Moon chưa bao giờ nhìn xuống dưới và tỏ ra thất vọng!

Moon thậm chí còn nghĩ rằng cái gì là của Moon, Moon sẽ làm, mặc dù biết Moon “hoàn toàn có quyền lực” để đẩy sang cho người khác!

Moon có thể yếu thế hơn, nhưng Moon chưa bao giờ ganh tỵ. Vì Moon biết mình đang ở trình độ nào. Nhưng Moon không bao giờ cầu cạnh hay xin xỏ một sự giải đáp. Moon có thể tự tìm hiểu, kết quả có thể sai, nhưng Moon hoàn toàn TỰ LÀM được.

Có thể Moon không năng động, nhưng nếu đặt trường hợp một người nào khác, thì Moon không như vậy! Moon có thể nhận biết được thái độ nào là vui vẻ và thái độ nào là miễn cưỡng!

Có thể Moon chưa chuyên nghiệp, Moon chưa đủ “cứng”, nhưng Moon khó chịu.

Mỗi người có một công việc khác nhau, tính chất khác nhau, không thể bảo thẩm mỹ của người thiết kế phải giống với người làm PR, marketing được!

Ở đây, trong phạm vi này, ai cũng bận rộn, không ai là ngồi không mà đúng không?

Có vẻ như, mọi thứ bề ngoài thì giống nhau đến vậy, nhưng thực tế lại khác biệt quá! Quá khác nữa là đằng khác! Đôi khi Moon còn tự hỏi, không biết có nhầm lẫn gì ở người kia hay không, ít nhất là về ngày tháng sinh?

Có lẽ, mọi thứ không hoàn toàn như Moon tưởng tượng! 😛

Cảm tính

Mấy hôm nay, không uống cà phê gần nơi làm việc nữa. Tự pha lấy mà uống! Chị H bảo: “tội nghịp bà bán cà phê, mất một mối”! Hic! Thường thì thích tự pha lấy mà uống như thế, và toàn uống cà phê không đường..Lạ thật! Không thấy đắng! Cứ thấy như có đường.. Mà cũng không hẳn là thích uống đắng như thế, chỉ là…không tìm thấy bịch đường! Mà cũng không phải lười đi mua.. (có lười không nhỉ?), sau một buổi cho lộn muối vào, thế là không cho bất kỳ thứ đường, muối hay… bột ngọt gì gì vào cà phê nữa sất! Thây kệ, uống không đường cho biết hết mùi vị của cà phê..

ngộ
ngộ

Uh thì dạo này cảm thấy có chút gì đó hơi bất thường một chút! Đại loại như là trước kia cho dù có uống bia vào cỡ nào đi chăng nữa thì mặt cũng chỉ đỏ là cùng, còn như bất cứ một cái dấu hiệu gì của dị ứng là không có! Vậy mà bi giờ thì có! Ấy là chỉ lấy ví dụ như thế để giải thích cho cái gọi là bất thường ấy thôi đấy! Chứ cũng không hắn đó là cái bất thường chính yếu!

Cũng không biết vì sao..Chỉ là có một chút gì đó thật  ngô nghê và hơi ngơ ngác!

Gặp thằng  bạn, nghe cái cách nó kể chuyện với lời kết luận: “Cuộc đời này thối nát lắm!” mà thấy thật kinh khủng! Làm gì đến mức ấy! Nhưng mà cũng bị cuốn xoáy vào theo câu chuyện của nó, với những gì gọi là sĩ diện của cuộc sống, những gì gọi là “luật đời”…

Đôi khi không muốn tin vào lời của nó, nhưng những gì nó nói có phần  nào đó cũng đúng! Nó bảo rằng không nên tin vào một cái gì đó quá mức thì sẽ không có vấn đề gì để mà phải phiền não! Lúc đó con người sẽ cảm thấy vô cùng thoải mái, không đặt nặng bất cứ chuyện gì. Và tinh thần sẽ cảm thấy ổn định.

Đó cũng là một hình thức nói chuyện theo cảm tính mà thôi! Mình nhận xét như vậy!