Đến khi nào thì Mẹ mới chịu đi bơi?

Đọc xong “Dù con sống thế nào, Mẹ cũng luôn ủng hộ“, rốt cuộc vẫn không thấy Mẹ đi bơi. 😦

Dù con sống thế nào, Mẹ cũng luôn ủng hộ
Dù con sống thế nào, Mẹ cũng luôn ủng hộ (Gong Ji Young, Tae Woo dịch, Nhã Nam & NXB Thời Đại, 2014)

Xuyên suốt cuốn sách là những lá thư của Mẹ gửi cho Uy Nyung, với lời mở đầu là “Uy Nyung à”, và kết thúc là “Chúc con một ngày tốt lành”. Trước câu “Chúc con một ngày tốt lành” là lời hứa hẹn đi bơi của Mẹ.

Nhưng kết quả thì sao? Đọc từ đầu đến cuối, đọc hết lá thư này đến lá thư khác, vẫn cứ là “Chắc Mẹ nên đi bơi”, “Có lẽ Mẹ nên đi bơi”, “Rốt cuộc hôm nay Mẹ vẫn chưa đi bơi”, “Từ ngày mai, Mẹ sẽ định đi bơi” hay “Nếu có Con đi bơi cùng Mẹ thì Mẹ sẽ đi”,… mà sự thật là Mẹ vẫn không đi bơi!

Thế Mẹ nói ra cái lời hứa hẹn ấy là vì mục đích gì nhỉ? Chẳng qua là cho có cái cớ để đi vào câu “Chúc con một ngày tốt lành” được dễ dàng hơn hay sao? Thật không hiểu nổi! Mẹ đã chẳng phải nói rằng Mẹ rất ghét “cái sự lười biếng của con” (chứ không phải ghét “đứa con gái lười biếng” nhé) đó hay sao? Rốt cuộc là con lười biếng hay Mẹ lười biếng đây? Rốt cuộc là Mẹ đã dành bao nhiêu thời gian để viết thư cho Uy Nyung mà không có đủ thời gian để đi bơi lấy một lần? Để đến phút cuối, khi Mẹ đã quyết định đi bơi thì… bể bơi đã biến thành cái siêu thị khổng lồ. Thật chẳng ra làm sao!

Chắc có lẽ đó cũng là một cách để thử thách Uy Nyung, rằng có phải “Dù Mẹ có đi bơi hay không đi bơi, Con cũng luôn ủng hộ Mẹ” hay không? Hehe.

Dù sao thì đây là tác phẩm về tình mẫu tử, về sự dằn vặt của một người Mẹ chỉ có thể giao tiếp với con gái của mình bằng những lá thư, những lời văn đúc kết từ những cuốn sách mà Bà đã đọc, đã cùng con gái của mình đọc, hay Mẹ đọc rồi giới thiệu cho Con hay Con đọc rồi giới thiệu cho Mẹ,… với mục đích hy vọng con gái không chỉ đang tồn tại mà hãy sống đúng là chính mình ngày hôm nay, hãy thử suy nghĩ về những điều đương nhiên theo một cách không đương nhiên, không e ngại trước bất cứ điều gì, mà thoải mái dang rộng đôi cánh của mình ra, để dù có thế nào, Mẹ cũng hứa “sẽ luôn ủng hộ con”. Cho nên, có lẽ chi tiết đi bơi chẳng có ý nghĩa gì.

Mà ai bảo không có ý nghĩa gì? Đó là một minh chứng hùng hồn cho sự thật: Việc hôm nay chớ để ngày mai. Và nó cũng cho thấy, nếu việc hôm nay đã lỡ để cho ngày mai, thì hãy biến ngày mai thành hôm nay. Vì cuộc đời là vậy, và trên hết, chúng ta vẫn còn có ngày hôm nay, cũng như còn rất nhiều bể bơi khác ngoài kia cho Mẹ đi bơi vậy. ;))

Và rốt cuộc thì, “sự lười biếng của con” với “đứa con lười biếng” thì khác nhau như thế nào nhỉ? :”>