Tazaki Tsukuru Không Màu Và Những Năm Tháng Hành Hương

murakami-nhorowi

Có một sự thật bất khả biến mà mình luôn rút ra được mỗi khi đọc xong một tác phẩm nào đó của Murakami (mà mình không thể tìm thấy ở các tác giả khác) đó chính là tốc độ đọc của mình rất chi là nhanh. Chưa bàn đến việc não có tiếp thu được cái gì từ cuốn sách không (thường là có), hay nội dung cuốn sách sau đó có làm bản thân thất vọng hay tràn trề sinh tử khí không (kiểu chỉ muốn ông này ngay lập tức ị ra ngay một cuốn sách khác để mình đọc cho bõ cơn thèm thuồng), chỉ cần bàn đến văn phong, cách viết quen thuộc mà ‘giải Nobel không bao giờ có thể chạm tới’ thôi là mình đã cảm nhận được điều đó. Phải nói là so với những cuốn sách khác, sách của ông cũng dày cỡ bấy nhiêu trang, cũng chứa cỡ bấy nhiêu đó chữ, nhưng kỳ lạ thay, cứ đọc sách của ông thì lại rất nhanh hết, đang ở trang đầu tiên mà chẳng mấy chốc đã thấy nhảy đến gần hết cuốn, trong khi nội dung thì dường như vẫn còn khá là mơ hồ, và thực tế thì vẫn cứ lo ngây ngấy rằng ôi sách sắp hết rồi sao liệu rằng anh ấy có bớt cô đơn/cô độc đi không, vân vân và vân vân, rất là bi kịch.

Nguyên nhân dẫn đến việc rút ra được sự thật này có thể kể đến những cuốn sách đã đọc: Rừng Na Uy, Tôi nói gì khi nói về chạy bộ, Nhảy nhảy nhảy, 3 cuốn dày cui 1Q84, và tất nhiên, cuốn ‘Tazaki Tsukuru không màu và những năm tháng hành hương’ cũng không ngoại lệ, nếu không muốn nói nó chính xác là cuốn sách mà mình đang đề cập đến trên kia. Một cuốn sách mà chỉ cần đọc xong vỏn vẹn chỉ trong có 1 đêm và rút ra được đúng 1 điều: Có những việc chỉ cần nói ra là giải quyết được ngay (mặc dù bản chất thì không đơn giản chỉ có thế). Cứ đau khổ kiểu ‘giả bộ’, cứ nghĩ ôi thôi thế là hết như vậy là xong thì kiểu gì cũng ôm cái bí mật vì sao ta đau khổ ấy đến cuối đời (trong khi thực sự chỉ cần hỏi vài ba câu là đã có thể giải quyết được tất). Tất nhiên, nói đi cũng phải nói lại, rằng có những người mà chỉ cần một biến cố xảy ra là ngay lập tức chấp nhận biến cố ấy, theo kiểu vẫn thắc mắc nhưng không có nhu cầu phải giải đáp thắc mắc hoặc nhu cầu được giải đáp không lớn đến mức phải bằng mọi cách tìm hiểu. Thực tế đã chứng minh trừ phi bạn không muốn, chứ một khi đã muốn thì cái gì cũng có thể làm được, đó là chưa kể muốn càng sớm thì giải quyết càng nhanh.

Đọc ‘Tazaki Tsukuru không màu và những năm tháng hành hương’ cứ có cảm giác rằng thực tế ‘anh chàng vô sắc’ này vốn dĩ sinh ra đã không màng đến việc có được ở chung nhóm với 4 người bạn của mình hay không, hay nói đúng hơn thì là vốn dĩ sinh ra đã được cho ngay vào nhóm không cần phải nói nhiều, khi nào muốn đi ra hoặc vì một lý do gì đó tách rời khỏi nhóm thì vốn dĩ đó là lỗi của định mệnh không cần phải bàn cãi, kiểu thôi thế là tình chúng ta đã hết nợ chúng ta đã tàn, bằng cách nào đi nữa thì cũng đã đến lúc phải nói lời từ biệt, chuyện gì xảy ra sẽ xảy ra, tính sau.

Vậy nên, tâm thế của “anh chàng không màu” trong nhóm bạn rất là ung dung, tự tại, ngay đến khi bị tách ra khỏi nhóm cũng hết sức bình thản đón nhận. Đó chẳng phải là ‘có cũng được, không có cũng chẳng sao’ là gì? Tất nhiên là sâu tận đáy lòng, anh vô cùng vô cùng cần đến họ, đến Đỏ, xanh, Đen và Trắng. Kiểu nếu không có bọn họ thì cuộc đời vô sắc của anh sẽ càng trở nên vô vị. Tuy nhiên, khi không có thì buồn thật đấy, cũng lặc lè lên xuống một thời gian dài thật đấy, nhưng một mình mình thì vẫn cứ sống tốt, thậm chí là theo chiều hướng tích cực hơn. Trong khi đó, 4 người kia mới thật sự là cần có anh (thực tế là không cần cũng chẳng chết ai), cần theo kiểu nếu mà không có thì chỉ còn sống theo kiểu tồn tại. (Mặc dù, bản chất vấn đề có thể không đơn giản chỉ có thế, giống như “người trong cuộc đôi khi còn không biết chuyện gì đang xảy ra”).

Sự thật thì, có những chuyện, những sự hiểu lầm mà khi đã làm rõ, bỗng thấy hóa ra nỗi đau mà ta phải gánh chịu suốt mấy chục năm qua lại chỉ vì một lý do nằm ngoài giới hạn gánh vác của bản thân. Và có những nỗi đau mà những tưởng là mình đau nhất, thì người khác mới đau đớn hơn, rất nhiều. Thế cho nên, nếu có đồng cảm với Tazaki Tzukuru trong câu chuyện này, thì đơn giản chỉ là vì anh ta là ‘main character’, vốn dĩ sinh ra đã được cuộc đời ưu ái, được Haruki Murakami ưu ái, để dẫu có đớn đau buồn khổ, có cô đơn độc hành, thì vẫn rất đẹp, một cái đẹp rất văn chương. Kakaka.

Nói như vậy thôi, chứ nếu là mình, mình cũng thích như Tazaki, vì đó là phong thái của một người tự tin, đếch sợ đời đếch sợ bố con thằng nào, dù rằng đôi khi cũng bị đời với bố con thằng nào đó đè ra “hiếp” cho sống dở chết dở. Hahaha. Và quan trọng là, không thể đánh giá và so sánh nỗi đau của bất kỳ ai, nhất là không thể biết được ai đau khổ hơn ai, nếu chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài. Và trên hết là, nếu ai đó đau khổ, thì đó là do chính bản thân người đó, chứ chẳng phải do ai khác.

Đó chính là lý do dù thế nào đi chăng nữa, mình vẫn rất thích đọc Murakami Haruki, và đọc rất nhanh, dù đến tận hôm nay, giải Nobel vẫn chưa gọi tên ông. 😀

Le mal du pays, một bản nhạc lặp đi lặp lại trong cuốn sách.

Janacek – Sinfonietta

“… điều tớ mong đợi là, một lúc nào đó tình cờ gặp lại cậu ấy ở một nơi nào đó. Như gặp nhau trên đường, hoặc ngẫu nhiên ngồi chung một chuyến xe buýt…

… tới lúc đó, tớ sẽ dốc lòng nói với cậu ấy: cả đời này em chỉ yêu một mình anh thôi…”

[1Q84 – Murakami]

Nói chung là 1 chút gì đó… hơi hơi… buồn, nên gõ ra, chắc là nhẹ bớt! 🙂

Đôi khi đọc sách là để nhìn thấy mình ở trong đó. 😀

Bản nhạc được nhắc đến trong sách ^^